Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Trên chiếc tàu du lịch, tiếng cười khàn khàn vang vọng khắp bầu trời đêm, nghe vô cùng quái dị và rợn người. 

             Chiếc áo choàng lớn màu đỏ, trên có thêu hình những bông hoa kỳ lạ, một đôi giày thêu màu đỏ, khuôn mặt già nua tái nhợt, giống như một bóng ma đến từ địa ngục. 

             Người này chính là Hoa Bà Bà, sau khi Diệp Phàm chữa khỏi độc hoa Bỉ Ngạn cho Hạ Sương Nhi thì đã từng đánh với Hoa Bà Bà một trận, lúc đó anh đã giành chiến thắng và khiến cho bà ta phải rời đi. 

             Không ngờ chỉ cách vài ngày, bà ta lại xuất hiện một lần nữa rồi lên chiếc tàu du lịch này. 

             Lâm Thanh Đế nhìn thấy một bà lão mặc áo choàng màu đỏ đột nhiên xuất hiện thì vô cùng ngạc nhiên, thậm chí còn vượt qua cả nỗi đau trên người. 

             Diệp Phàm, rơi xuống biển rồi. 

             Bị bà lão đột nhiên xuất hiện này đánh cho một chưởng rơi xuống biển, Lâm Thanh Đế đột nhiên run lẩy bẩy. 

             “Bắn, bắn xuống dưới đi, không được để hắn ta bò lên đây...”, Lâm Thanh Đế hét lớn. 

             Đám đàn em vừa rồi bị Diệp Phong đe dọa nhanh chóng vây lại xung quanh. 

             Trên chiếc cano bên dưới con tàu, Hàn Tuyết đang oà khóc nức nở, vừa rồi có một bóng người bay từ trên tàu xuống biển, chính là Diệp Phàm, cô tận mắt nhìn thấy. 

             “Mau cứu Diệp Phàm, mau cứu Diệp Phàm...”, Hàn Tuyết vừa khóc vừa hét lớn, cô cũng cử động hai chân, muốn nhảy xuống mặt biển lạnh lẽo kia. 

             Chỉ là, Long Linh sống chết giữ chặt lấy cô, ban đêm có sóng lớn và nước biển lại lạnh, việc Hàn Tuyết nhảy xuống không giúp ích được gì, thậm chí cô còn có khả năng bị chìm xuống đáy biển. 

             Âu Dương Ngọc Quân không có chút do dự nào mà lao thẳng xuống biển, lặn sâu về phương hướng Diệp Phàm vừa rơi xuống. 

             Lúc này, tiếng súng từ trên tàu du lịch hướng về phía bọn họ vang lên không ngừng. 

             “Hiểu Hiểu, mang cô ấy vào cabin đi...”, Long Linh hét lớn, Đỗ Hiểu Hiểu đỡ Hàn Tuyết vào trong cabin nhưng Hàn Tuyết vẫn giãy dụa không ngừng. 

             Đỗ Hiểu Hiểu chỉ có thể ôm chặt cô, Long Linh lo lắng không thôi, một tay điều khiển tàu cano đến vị trí của Âu Dương Ngọc Quân, tay còn lại dùng súng lục bắn về phía tàu du lịch. 

             Bằng! Bằng! 

             Đạn bắn bốn phía xung quanh vị trí Âu Dương Ngọc Quân vừa nhảy xuống, đột nhiên cậu ta kêu lên một tiếng, máu tóe ra đẫm vai. 

             Bởi vì thủy triều, nước biển trong đêm tối cực kỳ không ổn định, không chỉ có dòng chảy ngầm mà mực nước biển cũng dao động cực lớn, Âu Dương Ngọc Quân nén cơn đau tìm kiếm dưới biển. 

             Nhưng trời vô cùng tối, gần như không thể nhìn thấy gì, hơn nữa vẫn có những viên đạn liên tục dội xuống đầu cậu ta. 

             "Lũ đê tiện chúng mày...". Hai khẩu súng trong tay Long Linh vẫn bắn ra không ngừng, dù cô ta đã bị bắn trúng vai nhưng cũng không hề dừng lại. 

             “Hít”. 

             Âu Dương Ngọc Quân trồi lên khỏi mặt biển rồi hít sâu một hơi, sau đó lại lặn xuống, nhưng những trận chiến cường độ cao liên tiếp đã khiến cho cậu ta tiêu hao rất nhiều sức lực. 

             Lại thêm vết thương trên cơ thể, cho nên lặn không đến 1 phút Âu Dương Ngọc Quân đã không thể nào chịu được, lại ngoi lên một lần nữa. 

             “Ngọc Quân, lên thuyền, lên thuyền...”, Long Linh hét lớn, không thể đợi được nữa, nếu cứ đợi thì họ đều phải chết. 

             Nghe thấy Long Linh bảo đi thì Hàn Tuyết lập tức phát điên rồi, khản tiếng gào lên muốn cứu được Diệp Phàm rồi mới đi. 

             Long Linh hai mắt đỏ hoe, cô ta đương nhiên cũng muốn tìm, nhưng không thể nào tìm được trong đêm đen như thế này. 

             Là cháu gái của Hắc Long, giờ phút này cô ta vô cùng tỉnh táo, tuyệt đối không thể hành động theo cảm tính được. 

             “Bằng! Bằng!”. 

             Âu Dương Ngọc Quân lại bị bắn tóe máu, tốc độ bơi chậm hẳn lại, Long Linh lái cano lại gần, rồi cậu ta cố hết sức leo lên. 

             Ngay sau đó, Long Linh nhấn ga, cano phóng nhanh về phía trước như một con ngựa hoang bị đứt dây. 

             “Diệp Phàm, tôi muốn đi cứu anh ấy, các người để tôi đi...”, Hàn Tuyết khóc đến nước mắt đầy mặt rồi giãy dụa kịch liệt, Đỗ Hiểu Hiểu gần như tốn hết sức lực để giữ được cô, mấy lần suýt chút nữa là bị cô tránh thoát rồi. 

             “Chị dâu, đại ca là người tốt được ông trời phù hộ, em tin là anh ấy sẽ không chết một cách dễ dàng như thế đâu, nếu chúng ta còn không đi thì tất cả đều phải chết”, Âu Dương Ngọc Quân đỏ mắt hét lên với Hàn Tuyết, lúc này cậu ta lo lắng không kém cô là bao. 

             Hàn Tuyết căn bản không nghe lọt tai, cô hét lại: “Tôi không sợ chết, các người đi đi, tôi phải đi tìm anh ấy, để tôi đi tìm anh ấy, dù có chết cũng để tôi chết chung với anh ấy...” 

             Hàn Tuyết quá kích động, Âu Dương Ngọc Quân cắn chặt răng rồi đập mạnh vào sau gáy cô. 

             Hàn Tuyết đang giãy dụa thì đột nhiên ngừng lại, nghiêng đầu ngất đi trong tay Đỗ Hiểu Hiểu. 

             “Chị dâu, đại ca tuyệt đối không để chị xảy ra chuyện gì, mọi việc đều làm vì chị, sao em có thể để chị đi được chứ”, Âu Dương Ngọc Quân cắn răng nói. 

             Tiếng súng phía xa vẫn vang lên không ngớt, sát ý trong lòng Âu Dương Ngọc Quân sắp bùng phát rồi nhấn chìm cả cậu ta rồi: “Lâm Thanh Đế, nếu như đại ca tao xảy ra chuyện gì thì tao sẽ tiêu diệt cả cái nhà họ Lâm của mày ở thủ đô, chó gà không tha một ai”. 

             Trên tàu du lịch, âm thanh đầy sát khí, vô cùng quái dị này truyền ra xa, Lâm Thanh Đế rít gào, nhưng không có cách nào, cano đã rời đi, tầm bắn của súng lục quá ngắn nên không phát huy được tác dụng. 

             Còn vết thương của hắn ta cũng cực kỳ nghiêm trọng, vết chém vừa rồi của Diệp Phàm không chỉ gần như cắt đôi cánh tay hắn ta, mà ngay cả thắt lưng bên hông cũng bị chém một vết lớn. 

             Máu chảy thành sông, vô cùng thê thảm. 

             Hắn ta bỏ ra một cái giá lớn như thế, Diệp Phàm bị rơi xuống biển, sống chết không rõ, dù khả năng sống sót gần như bằng không nhưng không được tận mắt nhìn thấy thi thể Diệp Phàm thì hắn ta không thể nào cam tâm được. 

             Hơn nữa Âu Dương Ngọc Quân cũng trốn thoát rồi. 

             Không cam tâm, không cam tâm. 

             Nhưng mà, lúc này lại xuất hiện một việc vô cùng nan giải nữa, bà lão đánh chết Diệp Phàm cũng không rời đi ngay mà đang nhìn hắn ta với nụ cười quái dị. 

             Hắn ta không quen cũng không hề mời bà lão quái dị này đến. 

             Biểu cảm kì lạ của bà ta khiến cho sắc mặt đám thuộc hạ còn sót lại của Lâm Thanh Đế vô cùng nghiêm trọng, nhìn bà ta cứ như đang gặp ác mông vậy. 

             “Trông xinh đẹp thế này, làm Chung Nô là hợp quá rồi, hahaha...”, Hoa Bà Bà nhìn Lâm Thanh Đế rồi mở miệng nói, còn phát ra những tiếng cười vô cùng rợn người. 

             Nghe qua vô cùng âm trầm, chát chúa và ghê người khiến ai cũng không khỏi rùng mình. 

             Xinh đẹp? 

             Hắn ta bị biến thành bộ dáng quỷ quái như vậy, tuyệt đối không có xíu liên quan gì đến xinh đẹp cả. 

             Chung Nô? 

             Là cái gì? 

             Lâm Thanh Đế lúc này vô cùng đau đớn, sắc mặt thì tái nhợt, vết thương của hắn ta nếu không được nhanh chóng chữa trị, thì đêm nay có thể sẽ phải chết ở đây. 

             Hắn ta không suy ngẫm kĩ lời nói của Hoa Bà Bà nữa, sắp không kịp rồi, Lâm Thanh Đế vội vàng ra lệnh: "Mau đưa tôi đi. Nếu còn ở lại đây nữa thì ruột của tôi sẽ rớt ra ngoài mất". 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!