Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Quá kì quái, quá mạnh, toàn thân Lâm Thanh Đế run lẩy bẩy, không phải vì mất máu quá nhiều, mà vì sợ. 

             Những tên vệ sĩ vẫn chưa ngã xuống lúc này đều kinh hãi, điều này còn sợ hãi hơn cả dùng dao chém người. 

             “Miêu Cương Cốc Thuật...”, Lâm Thanh Đế run rẩy nói. 

             Viên thuốc độc Sang Đan mà trước đây hắn ta ép buộc Lưu Tú Cầm uống chính là mua từ Miêu Giang, để mua được một viên phải tốn vài triệu tệ mới mua được. 

             Còn phương thức giết người kì lạ này của Hoa Bà Bà, hắn ta đã từng được nghe qua lời kể của người Miêu Cương. 

             “Làm Chung Nô của tôi, tôi sẽ giúp cậu trở nên mạnh mẽ hơn”, Hoa Bà Bà đi đến bên cạnh Lâm Thanh Đến rồi cười vô cùng thê lương. 

             Đám vệ sĩ còn sót lại đều sợ hãi đến mức run lẩy bẩy, nhưng không ai dám đi lên ngăn cản. 

             Lâm Thanh Đế vô cùng hoảng sợ: “Tôi... tôi là cậu chủ nhà họ Lâm ở thủ đô, bà không được giết tôi, nếu không dây vào họa lớn...” 

             “Haha...” 

             Hoa Bà Bà âm trầm cười: “Một thân thể tốt như thế này, sao tôi lại nỡ giết chứ, vậy làm đồ đệ của tôi đi, tôi truyền lại bí kíp cho cậu, sau này cậu có thể giết chết tên Diệp Phàm đó...” 

             “Diệp Phàm?”, sắc mặt Lâm Thanh Đế đột nhiên trầm hẳn xuống: “Bà cũng nghĩ là hắn ta chưa chết?” 

             “Không phải tôi đánh hắn ta xuống mà là hắn ta cố tình làm vậy...”, giọng Hoa Bà Bà đột nhiên đầy oán hận, Lâm Thanh Đế bị lời nói của bà ta khiến cho vô cùng kinh ngạc. 

             Không phải Hoa Bà Bà đánh xuống, sao có thể chứ? 

             “Haha, cậu không cần kinh ngạc, tuy rằng hắn ta bị tôi đánh úp nhưng chỉ cần một chưởng mà đánh được hắn ta rơi xuống biển thì không thể nào...” 

             “Không thể không nói, Diệp Phàm này nếu không nhảy xuống biển, nhất định sẽ chết trên boong tàu này, nhưng...” 

             Hoa Bà Bà không nói tiếp nữa, Diệp Phàm đã chữa khỏi bệnh cho Hạ Sương Nhi, làm hỏng chuyện lớn của bà ta, chính là kẻ thù không đội trời chung. 

             Không có từ nào có thể hình dung nỗi oán hận của bà ta với Diệp Phàm, mấy ngày gần đây bà ta luôn nấp trong bóng tối, đợi cơ hội để giết chết anh. 

             Nhưng bà ta phát hiện thực lực của mình gần như không có khả năng giết chết Diệp Phàm khi anh ở trạng thái bình thường. 

             Tình cờ, bà ta biết được hội Thương mại thành phố Cảng tổ chức một buổi tiệc kinh doanh, nếu như Hàn Tuyết đến thì Diệp Phàm nhất định cũng sẽ tới đó. 

             Lên tàu không được bao lâu, phát hiện có chuyện không ổn, Hoa Bà Bà lập tức bắt một người, hỏi ra là đàn em của Lâm Thanh Đế, sau đó bà ta đã biết được tất cả kế hoạch. 

             Để tìm được cơ hội giết chết Diệp Phàm, bà ta đã phải ẩn nấp và theo dõi suốt cả quá trình, cho đến những giây phút cuối cùng mới dám ra tay ngang ngược như thế. 

             Nhưng mà không ngờ đến rằng Diệp Phàm lại ác độc với bản thân mình vậy. 

             Lợi dụng sức lực của bà ta, không hề chống cự lại chút nào mà lập tức bị bay ra khỏi tàu. 

             Thậm chí, ánh mắt thâm trầm của Diệp Phàm khi bay ra khỏi tàu du lịch khiến bà ta cảm thấy vô cùng lo lắng! 

             “Aaaaaa,... sao lại dám, sao lại dám”, Lâm Thanh Đế tức muốn nổ phổi, Diệp Phàm thế mà lại cố ý không chống cự lại, để mình rơi xuống biển. 

             Hắn ta không thể nào chấp nhận được cách nói này, vốn còn nghĩ Diệp Phàm rơi xuống biển thì không thể nào sống sót được, nhưng bây giờ xem ra còn có quá nhiều yếu tố không chắc chắn. 

             Hắn ta phải trả giá lớn như thế, nhưng lại nhận được kết quả như thế này. 

             “Phụt”. 

             Lâm Thanh Đế tức giận quá đỗi, phun ra một ngụm máu, vết thương trên người trực tiếp vỡ ra, nghiêng đầu ngất đi. 

             “Đồ đệ, để sư phụ giúp cho cậu mạnh hơn...”, Hoa Bà Bà cười gằn rồi bước về phía trước. 

             “Đừng có lại đây, nếu không tôi sẽ nổ súng”, người vệ sĩ đứng cạnh Lâm Thanh Đế hét lớn, nhưng cái tay cầm súng thì không ngừng phát run, thủ đoạn của Hoa Bà Bà thực sự quá là quái dị rồi. 

             “Chỉ có tôi mới có thể cứu được đồ đệ, nếu còn chậm trễ thì cả nó và mấy người đều phải chết”, Hoa Bà Bà lạnh lùng nói rồi không để tâm đến họ nữa mà lập tức đi đến cạnh người Lâm Thanh Đế. 

             Bà ta vô cùng cẩn thận lấy ra một hộp gấm, khi mở hộp gấm ra thì bên trong có một viên thuốc màu đỏ, Hoa Bà Bà đưa hộp gấm đến sát miệng Lâm Thanh Đế. 

             “Cử động rồi, cử động rồi”, một người vệ sĩ vô cùng khẩn trương hét liên thanh. 

             Chỉ thấy viên thuốc màu đỏ, như là có thể ngửi được mùi vậy, nó dần dần lăn đi lăn lại, và những vết nứt xuất hiện trên đó. 

             Cuối cùng, nó biến thành một con côn trùng màu đỏ, giống như một con tằm. 

             "Bà phù thủy già, bà đã làm gì cậu chủ”, người vệ sĩ mà Lâm Hồng Hải sắp xếp bên cạnh Lâm Thanh Đế rống lên, muốn bắn Hoa Bà Bà ngay lập tức. 

             Chỉ là, bà ta không thèm để ý mà chỉ nhìn chằm chằm vào Lâm Thanh Đế. 

             Đột nhiên, người hắn ta run lên dữ dội, phun ra một ngụm máu nhưng mắt vẫn không mở ra. 

             “Tốt, tốt, sau này cậu chính là đồ đệ của Hoa Bà Bà tôi đây, bí kíp của tôi sau này đều truyền lại cho cậu...”, Hoa Bà bà hưng phấn hét lớn. 

             Sau khi Lâm Thanh Đế tỉnh lại thì phát hiện cơ thể mình đang thay đổi, có một cảm giác mà hắn ta không thể diễn tả được, không đợi hắn ta mở miệng thì Hoa Bà Bà đã nói với người đàn ông đang cầm súng. 

             “Sau này tôi chính là sư phụ của cậu chủ mấy người, bây giờ nghe lệnh của tôi, mau đỡ cậu ta lên rồi lái tàu về lại điểm xuất phát, nếu muộn thì cái mạng nhỏ của cậu ta cũng khó mà giữ được”. 

             Sắc mặt của người đàn ông thay đổi rõ rệt, anh ta liếc nhìn Lâm Thanh Đế rồi hét vào mặt đám đàn em: "Rút lui, làm theo lời dặn của Hoa Bà Bà, mau cho tàu về bến!" 

             Không biết là bà ta cho Lâm Thanh Đế uống thuốc gì nhưng chỉ cần biết hắn ta không chết thì anh ta cũng không mất việc. 

             Nếu mà Lâm Thanh Đế chết thì anh ta cũng không thể nào sống được, Lâm Hồng Hải nhất định sẽ không bỏ qua. 

             Một lúc sau, một chiếc trực thăng bay lên từ tàu du lịch và nhanh chóng lao về phía du thuyền của Lâm Thanh Đế đang thả neo dưới vực sâu. 

             Trên mặt biển mênh mông, Long Linh lái tàu cano nhanh chóng lao đến bến tàu, Hàn Tuyết đã tỉnh lại rồi, cô đang cuộn người sang một bên khóc nức nở. 

             Cô thấy hối hận, hận mình tại sao cứ cứng đầu thế, hận mình tại sao cứ phải một mực phải làm cho Công Nghệ Tuyết Phàm phát triển. 

             Nếu mà cô cứ an ổn làm một bà nội trợ gia đình thì làm sao có thể xảy ra nhiều chuyện như thế được. 

             Nếu cô không tới tham gia cái gọi là Hiệp hội Doanh nhân thì sẽ không xảy ra chuyện như thế này, cô ước gì mình có thể chết thay cho Diệp Phàm. 

             Cô đau đớn, đau đến không thể thở nổi, chỉ sợ sẽ không thể nào gặp lại Diệp Phàm được nữa. 

             Thủ đô, phía sâu bên trong đại viện nhà họ Diệp, Chu Tình đang ngủ bên trong thì đột nhiên choàng tỉnh dậy và ướt đẫm mồ hôi lạnh. 

             Bà ta mơ một giấc mơ, Diệp Phàm mới bé tý tẹo, chỉ mới vừa biết đi, nhưng vì bố của anh nên bà ta vô cùng hận Diệp Phàm. 

             Bà ta để cho anh chơi một mình trong sân, trong đó lại có một cái giếng, Diệp Phàm vừa loạng choạng đi đến bên cạnh giếng thì đã bị ngã xuống đó. 

             “Lẽ nào xảy ra chuyện rồi...”, Chu Tình lo lắng, lập tức lấy điện thoại tìm số của anh rồi gọi qua. 

             Tô Linh Lung đang tắm ở một nơi bên ngoài, cách thủ đô hàng chục km thì bất ngờ trượt chân ngã và bị sặc nước. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!