Thuyền du lịch hướng về bến cảng, nơi vốn nên đèn đóm rực rỡ mà lúc này lại tối đen như mực.
Những doanh nhân của thành phố Cảng bị một đám người mang mặt nạ trùm đầu màu đen đuổi ra ngoài để kiểm tra.
Những người này đều có súng trong tay, có vài người mẹ cố bịt chặt miệng con trẻ, không để chúng phát ra tiếng khóc.
Lý Thế Hằng đứng cùng chỗ đó, trong lòng vô cùng lo lắng, bởi vì ông ta không thấy bóng dáng Diệp Phàm đâu, kể cả Hàn Tuyết cũng chẳng thấy.
Từ khi bước ra khỏi cabin, những người này mặt mày ai cũng tái mét, rất nhiều người còn không ngừng nôn khan.
Trên mặt đất có rất nhiều tay chân đứt đoạn, tuy đường đi đã được xử lý tương đối sạch sẽ, nhưng khắp nơi vẫn còn vết máu nhớp nháp, thậm chí còn đang tí tách nhỏ giọt.
Chiếc thuyền du lịch này như vừa từ địa ngục đi ra vậy!
Bây giờ đã có lại tín hiệu điện thoại, nhưng không một ai dám báo cảnh sát, người của Lâm Thanh Đế đăng nhập toàn bộ thông tin cá nhân của tất cả mọi người.
Chúng còn đe dọa những người kia rằng, ai dám báo cảnh sát thì chắc chắn sẽ đến tận nhà trả thù!
Sau khi toàn bộ người trên thuyền xuống hết, thuyền du lịch lại rời cảng, cho đến khi ra giữa vùng biển quốc tế thì trên thuyền vang lên tiếng nổ tung rung chuyển đất trời.
Chiếc thuyền du lịch cỡ lớn trị giá hai trăm triệu dolla, dần dần chìm xuống biển cả.
“Diệp Phàm, anh quay lại đi…”, Hàn Tuyết hồn bay phách lạc hét, nước mắt như chuỗi hạt châu đứt chỉ tuôn rơi không ngớt.
Hôm nay mới vừa làm xong tang lễ của Lưu Tú Cầm, buổi tối Diệp Phàm lại rơi xuống biển, không rõ sống chết!
Trái tim Hàn Tuyết như bị cứa ra từng mảnh, tại sao cuộc đời lại đối xử với cô như thế.
Âu Dương Ngọc Quân gào thét rung trời, mặc cho vết thương trên người đang nứt toác ra cậu cũng không quan tâm.
Đôi mắt cậu lúc này đã đong đầy nước mắt: “Không, tôi không tin, anh Phàm không thể cứ thế mất tích được, chắn chắn anh ấy vẫn còn sống!”
Âu Dương Ngọc Quân gầm lên, cậu quay người nói với Long Linh: “Anh Phàm là người của Ám Long Hoa Hạ các cô, mau phái người đi tìm anh ấy đi!”
“Tôi biết rồi, cậu yên tâm!”, mắt Long Linh đỏ quạnh lên gật mạnh đầu, tuy thời gian tiếp xúc không lâu, nhưng cô đã coi Diệp Phàm là một người bạn thật sự của mình!
Nhà họ Diệp ở thủ đô, Chu Tình đang đi đi lại lại trong phòng ngủ, bà ta gọi liên tục cho vào số máy của Diệp Phàm, nhưng vẫn không có tín hiệu.
Số của Hàn Tuyết cũng không gọi được: “Không, nhất định là có chuyện rồi, tôi phải đến thành phố Cảng, đi ngay bây giờ…”
Chu Tình cầm áo khoác lên đi ra khỏi nhà, một chiếc Rolls Royce hướng thẳng đến sân bay thủ đô, máy bay riêng của nhà họ Diệp đã đợi sẵn ở đó.
“Phu nhân, có chuyện gì gấp sao?”, Diệp Hiền, quản gia của nhà họ Diệp đang lái xe hỏi.
“Không gọi được cho Tiểu Phàm, cũng không liên lạc được cho Tiểu Tuyết, tôi lo cho chúng nó”.
“Diệp Trung thì sao? Ông ta đang ở thành phố Cảng, bảo ông ta đi xem tình hình của cậu cả ạ?”, Diệp Hiền trầm ngâm nói.
“Diệp Trung đi rồi, nhưng tôi vẫn phải tự mình đi xem xem…”, Chu Tình lo lắng không yên, chỉ có tận mắt nhìn thấy Diệp Phàm mới yên tâm, cái cảm giác không yên này chỉ xuất hiện một lần duy nhất vào hai năm trước.
Lần đó, Diệp Phàm suýt chết, phải mang theo thương tích nặng nề vào ở nhờ nhà họ Hàn, chăm sóc hai năm mới dần hồi phục.
Ở bến cảng, Lý Thế Hằng chưa rời đi, đến Diêm Thiết Sơn cũng ở lại.
Sau khi cano của mấy người Long Linh cập cảng, đi vài bước thì gặp ngay hai người họ.
“Em dâu, cậu Âu Dương, hai người sao thế?”, Lý Thế Hằng thấy quần áo họ nhuốm máu đỏ, Âu Dương Ngọc Quân thì thương tích đầy người liền vội vàng hỏi.
“Diệp Phàm, Diệp Phàm rơi xuống biển mất tích rồi, anh Lý, anh giúp em tìm anh ấy với, Tiểu Tuyết xin anh…”, Hàn Tuyết đau khổ cầu xin.
Lý Thế Hằng biến sắc, Diêm Thiết Sơn vội hỏi, Diệp Phàm mạnh như vậy, ai có thể đánh bại anh chứ?
Sau khi biết được toàn bộ câu chuyện, Lý Thế Hằng tức giận gầm lên: “Em dâu yên tâm, anh sẽ huy động toàn bộ lực lượng của mình, dốc sức tìm kiếm Diệp Phàm!”
“Còn tôi nữa, tôi sẽ điều động ba cái trực thăng đến đây, tôi sẽ cố gắng hết sức!”, Diêm Thiết Sơn cũng nhanh chóng nói.
Đêm nay, chắc chắn sẽ không bình yên.
Tại Tam Nguyên Lý, thành phố Cảng, trong phòng khách lớn ở trụ sở chính của võ đường, lúc này đang đèn điện sáng trưng.
Mấy nhân vật lớn của võ đường đang ngồi hết trong đó, bên dưới là hai hàng giám sát của võ đường, bầu không khí trong đây đang vô cùng căng thẳng và ngột ngạt!
Lúc này có hai người đàn ông dìu một người đi vào, người được dìu kia khắp mình đều là máu, tai chỉ còn một bên.
Trông hắn ta vô cùng thảm hại, sắc mặt của đám người trong phòng khách sững lại rồi lập tức u ám hẳn xuống!
“Trưởng lão, chết hết rồi, chết hết rồi…”, người đàn ông lại gào khóc, toàn thân run bần bật, nếu như không có hai người bên cạnh đỡ thì chỉ sợ hắn ta sớm đã ngã sõng soài xuống đất.
Người này là một trong mười sáu người cầm trường thương vây giết Diệp Phàm trong đoạn đường nhỏ kia, hắn ta bị Diệp Phàm đánh bay vào một nhà kho bên cạnh nên mới may mắn thoát chết.
“Chuyện như nào, nói!”, trên ghế chủ chính giữa, một người đàn ông trung niên trầm giọng gầm lớn.
“Chết hết rồi, bốn mươi người bị Diệp Phàm giết hết rồi, sư huynh Kỳ Tài thì đầu một nơi, người một nơi…”
“Rầm”.
Người đàn ông vừa dứt lời thì cái tay vịn bằng gỗ rắn chắc trên ghế của người đàn ông trung niên đột ngột gãy vụn.
Ông ta đứng dậy, ông ta là sư phụ của Đường Kỳ Tài, mấy chữ đầu một nơi, người một nơi khiến ông ta vừa phẫn nộ vừa kinh ngạc.
“Mấy người Đỗ Trạch của Lăng Tiêu Sơn thì sao?”, một người khác hỏi.
“Chạy rồi, bọn chúng bỏ lại sư huynh Kỳ Tài, chỉ bị Diệp Phàm chặt đứt một tay, rồi thả đi”, người nọ trả lời.
“Giỏi, giỏi cho bọn Lăng Tiêu Sơn đấy, con mẹ chúng nó nữa…”, sư phụ của Đường Kỳ Tài giận dữ hét, những người khác thì cau chặt mày lại, nhưng cũng không nói gì.
“Còn Diệp Phàm?”
“Bị một bà già đánh cho một chưởng bay ra khỏi thuyền, rơi xuống biển!”, hắn ta đáp.
“Phái người đi tìm nó cho tôi, sống phải thấy người, chết phải thấy xác, tôi muốn chặt đứt tứ chi nó, cắt đầu nó rồi chôn quanh mộ Kỳ Tài, để đền tội cho Kỳ Tài!”, sư phụ của Đường Kỳ Tài giận điên lên.
Công cuộc tìm biết bắt đầu từ buổi tối, có tổng cộng năm cái trực thăng bay lượn trên mặt biển, rọi đèn chiếu sáng vùng biển tối đen.
Trên biển là các thuyền cứu hộ tìm kiếm hết lần này đến lần khác, đa phần là do Long Linh dùng quyền lực của thân phận Ám Long Hoa Hạ điều động từ khắp nơi trong thành phố Cảng đến.
Đám người của võ đường vội vàng đi đến, có điều nhìn thấy còi báo hiệu của cảnh sát réo vang trên bến cảng bèn dừng kế hoạch xuống biển tìm Diệp Phàm lại.
Võ đường tuy lớn, nhưng vẫn không dám công khai động vào cảnh sát!
Hàn Tuyết kiệt quệ cả về sức lực lẫn tinh thần, nhưng cô nhất quyết không rời khỏi bến cảnh, trên người khoác một cái áo khoác, lo lắng đợi tin tối của đội cứu hộ tìm kiếm.
Đêm, dài mà lại nhanh qua, đợi đến khi bình minh lên, Hàn Tuyết cũng không đợi được tin tốt nào.
Đội cứu hộ vẫn đang tìm kiếm, nhưng báo cáo lạnh lùng chỉ ra rằng hi vọng tìm kiếm sự sống của Diệp Phàm gần như bằng không!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!