Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Trên biển cả mênh mông sóng vỗ, một chiếc thuyền đánh cá nhỏ nhấp nhô theo mặt biển, nhìn phương hướng thì nó đang trôi ngược hướng. 

             "Tiểu Liên, hôm nay khá may mắn đó, đợi lô cá này bán được thì của hồi môn của con gần gom đủ!", ở mũi thuyền, một người đàn ông trung niên vừa hút thuốc vừa nói chuyện, gương mặt ngăm đen lộ ra nụ cười thuần phác.  

             Có một cô gái đang ngồi trước mặt ông ta, tuổi không lớn lắm, chỉ khoảng tầm hai mươi tuổi, vẻ ngoài thuộc kiểu ngọt ngào dễ thương, hai lúm đồng tiền nhỏ điểm tô trên mặt. 

             Cô gái này không quá cao nhưng lại trắng trẻo xinh xắn, tương phản rõ rệt với làn da của người đàn ông trung niên.  

             Nghe người đàn ông trung niên nói thế, khuôn mặt trắng nõn của cô gái lộ ra tia thẹn thùng, trách hờn nói: "Bố à, cả ngày chỉ biết nói lung tung thôi, con không lấy chồng sớm vậy đâu".  

             "Người ta đều nhận sính lễ rồi, chuẩn bị nhà, chuẩn bị xe, nào giống bố còn phải gom đủ tiền để làm của hồi môn cho con!” 

             "Ha ha ha, con gái ngốc, con không bỏ ra thì bên nhà trai sẽ coi thường mình”.  

             "Gom đủ tiền mua cho con một căn nhà trong khu, đến lúc đó coi như có của hồi môn mang đi, như vậy người ta cũng coi trọng con hơn, chuyện này bố hiểu hơn con!” 

             “Hứ, vậy thì con sẽ không lấy chồng sớm đâu, con muốn giúp đỡ gia đình nhiều hơn một chút”, Tiểu Liên vẻ mặt đỏ bừng nói. 

             “Bố, con đi rót cho bố ly nước!”, Tiểu Liên đứng dậy, bước vào trong. 

             “Bố, bố lại đây xem, có phải là người trôi nổi không…”, vừa bưng trà ra, Tiểu Liên chỉ vào mạn đông thuyền đánh cá hét lên. 

             Người đàn ông lập tức đứng dậy, nhìn theo hướng ngón tay của Tiểu Liên. 

             Cách phía đông thuyền đánh cá của bọn họ tầm ba mươi mét có một bóng người đang trôi nổi trên biển. 

             "Hình như là người, con cẩn thận, bố cho thuyền tới gần...", người đàn ông trung niên nói, vội vàng điều khiển thuyền đánh cá về phía thân ảnh. 

             Khi thuyền đánh cá đến gần, một người đàn ông trẻ tuổi đang trôi nổi trên mặt nước, quần áo trên người rách rưới, toàn thân dính đầy máu, môi thâm tái. 

             Không biết là do ngâm nước hay do mất quá máu nhiều. 

             "Bố, ngực anh ta đang phập phồng... anh ta vẫn còn sống...", Tiểu Liên lại vội vàng hét lên, cô ta rất ngạc nhiên, làm sao người này vẫn có thể sống mà lại lơ lửng trên mặt biển, chỉ có người chết mới nổi lên thôi. 

             "Nào, giúp bố một tay, để vớt anh ta, cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ...", người đàn ông trung niên hét lớn, cho thuyền đánh cá đến gần, nắm lấy cánh tay của người đàn ông cố gắng kéo anh ta lên thuyền.  

             Lúc này, người đàn ông trung niên nhìn thấy trên lưng người đàn ông mang theo một đoạn cánh tay toát ra kim loại sáng bóng.  

             Người đàn ông trung niên đưa tay lên sờ, đột nhiên kêu lên: "Đây là loại sắt gì mà mềm vậy?" 

             Đưa người đàn ông trẻ lên thuyền đánh cá, sắc mặt của bố con người đánh cá cũng thay đổi, Tiểu Liên kêu lên: "Bố, anh ta đã xông vào địa ngục hả? Tại sao trên người lại có nhiều vết thương như vậy?" 

             Vẻ mặt người đàn ông trung niên lúc này rất trầm trọng, ông ta chạy thuyền quanh năm, biết nhiều chuyện hơn một chút. 

             Hiện tại, ông ta nghi ngờ người này là bị băng nhóm trả thù, người đàn ông đụng vào băng nhóm xã hội đen nên bị ném xuống biển, chỉ là may chưa chết thôi. 

             Nếu thật sự là như vậy, bọn họ cứu người đàn ông này, như vậy một khi bị phát hiện, có khi nào cả nhà họ sẽ gặp phiền phức không? 

             "Bố, chúng ta nhanh chóng lấy thuốc trên thuyền cho anh ta dùng đi, anh ta còn hô hấp...", Tiểu Liên không nghĩ nhiều như vậy, thấy người đàn ông còn hơi thở, cô ta muốn bắt tay vào chữa trị ngay. 

             Bọn họ lênh đênh trên biển thường xuyên nên sẽ chuẩn bị một số loại thuốc, thậm chí một số loại thuốc dành cho cấp cứu cũng được chuẩn bị để dự phòng. 

             Tuy nhiên, ngay khi Tiểu Liên đứng dậy, người đàn ông trung niên đã nắm lấy cổ tay cô ta, trầm giọng nói: "Tiểu Liên, nếu chúng ta cứu anh ta, việc này có thể khiến gia đình chúng ta gặp rắc rối lớn đó". 

             “Tại sao?”, Tiểu Liên thắc mắc. 

             "Trên người anh ta có rất nhiều vết thương, đa số là vết dao chém, từ đó có thể đoán được rằng trước đây anh ta phải trải qua những trận chiến khốc liệt, anh ta chắc chắn không phải người bình thường. Chúng ta cứu anh ta có thể sẽ chọc phải rắc rối lớn", người đàn ông trung niên ngưng trọng nói.  

             Tiểu Liên cau mày, nhưng cô ta đã sớm hạ quyết tâm: "Bố, vậy chúng ta cũng không thể lại ném anh ta xuống biển, sau khi cứu anh ta tỉnh lại, chúng ta sẽ bảo anh ta đi ngay lập tức". 

             “Hơn nữa, chúng ta hãy làm nhiều việc thiện hơn chút, có lẽ mẹ sẽ sớm tỉnh lại thôi!”, Tiểu Liên nói. 

             Nghe vậy, sắc mặt của người trung niên đột nhiên cứng đờ, dường như ông ta đang đấu tranh. 

             Mẹ của Tiểu Liên vì một số lý do đặc biệt mà trở thành người thực vật, hiện tại do bà nội của Tiểu Liên chăm sóc ở nhà. 

             Người trung niên sống bằng nghề chài lưới là chính, Tiểu Liên cũng mới đi làm thuê bên ngoài về chưa đầy ba ngày.  

             “Được rồi, con đi lấy một ít thuốc khử trùng trước tới đây”, người đàn ông trung niên cuối cùng cũng đồng ý yêu cầu của Tiểu Liên.  

             Tim Diệp Phàm còn đập nên không cần sơ cứu, nhưng nhất định phải đề phòng vết thương của anh bị nhiễm trùng. 

             Dù sao cũng vì ngâm mình trong nước biển quá lâu, phần thịt lộ ra từ vết thương đã trở nên trắng bệch. 

             Người đàn ông trung niên gỡ cánh tay kim loại của người đàn ông xuống, cánh tay kim loại mềm mại, người đàn ông trung niên vô cùng tò mò. 

             Tuy nhiên, điều quan trọng lúc này là sát trùng vết thương, cởi áo trên người đàn ông ra. 

             Ông ta lại nhìn thấy một lưỡi dao sắc nhọn, có hoa văn hình vảy cá buộc trên cổ tay phải, người đàn ông trung niên lẩm bẩm vài tiếng rồi giơ tay tháo nó xuống. 

             Tuy nhiên, đây là một bộ thiết bị hoàn chỉnh, vô cùng tinh tế, người đàn ông trung niên đã tốn rất nhiều sức mà cũng không thể tháo nó ra, cuối cùng đành thôi, may mà không ảnh hưởng gì lớn. 

             Tiểu Liên phụ giúp người đàn ông trung niên, bôi thuốc khử trùng lên vết thương lên người Diệp Phàm, vết thương dày đặc khiến Tiểu Liên không đành lòng nhìn. 

             Ở thành phố Cảng, đội tìm kiếm cứu nạn tiến hành lục soát gần một ngày nhưng vẫn không tìm thấy dấu vết của Diệp Phàm. 

             Sống không gặp người, chết không thấy xác! 

             Trong khu biệt thự số một, Hàn Tuyết vô cùng đau lòng, khóc lóc thảm thiết. 

             Chu Tình ôm cô vào lòng, nước mắt cũng trượt dài, vẻ mặt đau khổ. 

             Hy vọng sống sót của Diệp Phàm rất nhỏ, hầu như không còn! 

             "Cô Chu, Diệp Phàm sẽ không bỏ rơi cháu đâu phải không ạ? Anh ấy còn bảo cháu sinh con cho anh ấy, anh ấy nói anh ấy thích con gái, cháu còn chưa thực hiện lời hứa, làm sao anh ấy có thể bỏ rơi cháu được ...", Hàn Tuyết nói trong nước mắt. 

             Chu Tình lau nước mắt cho Hàn Tuyết an ủi cô: “Cháu đừng lo lắng, cho dù thằng bé bỏ rơi hết người trong thiên hạ cũng sẽ không bỏ rơi cháu. Tiểu Phàm nhất định không sao đâu, chắc nó đang trốn ở nơi nào đó để trị thương thôi”.  

             Hàn Tuyết đau khổ, Chu Tình cũng đau lòng không kém, nhưng thế này không giải quyết được vấn đề, vỗ vỗ vai Hàn Tuyết, cười gượng nói: "Con còn gọi là cô sao, còn không sửa lại gọi mẹ đi chứ?” 

             Hàn Tuyết sững sờ trong chốc lát, dường như không hề do dự mà hét lên: "Mẹ!"  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!