Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Gió biển thổi qua, mang tới hương vị tươi mát, ánh nắng chiếu rọi vào trong căn phòng. 

             Tiểu Liêu bưng tới một bát canh nóng, đưa tới trước mặt người đàn ông: “Anh này, cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi, uống bát canh nóng trước đã, canh này dùng hải sâm nấu đấy”. 

             “Cảm ơn cô!”, người đàn ông trẻ tuổi đó mỉm cười, đưa tay ra đón lấy bát canh nóng trong tay Tiểu Liên, thế nhưng một động tác đơn giản như vậy cũng khiến anh đau tới mức thở hắt ra. 

             Vết thương của anh quá nặng! 

             “Anh à, để tôi giúp, anh đừng cử động, nếu không miệng vết thương lại rách ra, phiền lắm...”, Tiểu Liên liền nói, bởi lo lắng về thân phận của người đàn ông này, nên bọn cô không đưa anh tới bệnh viện. 

             Tiểu Liên múc một thìa canh nóng, sau đó thổi thìa canh cho nguội bớt, rồi bón cho người đàn ông đó. 

             Chỉ lát sau, bát canh đã trơ đáy, sắc mặt của người đàn ông này cũng đỏ hồng lên. 

             Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Liên cũng đỏ lên theo, nhưng cô ta đỏ mặt là vì ngượng, cô ta lớn thế rồi, nhưng trước giờ chưa từng bón canh cho người đàn ông trẻ tuổi nào. 

             “Cảm ơn cô...”, người đàn ông đó lại nói lời cảm ơn. 

             “Anh tên là gì?”, Tiểu Liên đặt bát canh xuống rồi hỏi. 

             “Tôi tên...”, người đàn ông đó cau mày, ánh mắt trở nên mơ hồ. 

             “Tôi tên...”, khuôn mặt của anh đột nhiên hiện lên vẻ đau khổ, giống như đang cố gắng nhớ lại điều gì đó, nhưng lại không tài nào nhớ ra. 

             Lúc này anh chỉ cảm thấy đầu mình đau như búa bổ, mọi thứ trong đầu anh đang trộn thành một mớ hỗn độn. 

             Chỉ cần một chút mảnh vụn ký ức cũng được, thế nhưng khắp nơi đều là máu và những mảng tối, anh giống như đang chìm sâu trong biển, dù có nỗ lực vùng vẫy như thế nào nhưng cuối cùng vẫn bị bóng tối nuốt chửng. 

             Thấy người đàn ông đau đớn giãy giụa, Tiểu Liên hoảng sợ, vội vàng hỏi. 

             Thế nhưng người đàn ông dường như lại không nghe thấy, miệng lắp bắp nói gì đó nhưng không thể nghe ra anh đang nói gì. 

             Cuối cùng, người đàn ông đột nhiên bình tĩnh lại, đau khổ cười: “Xin lỗi, tôi quên rồi!” 

             Quên? 

             “Anh nói anh quên tên của mình luôn rồi á?”, Tiểu Liên ngạc nhiên hỏi lại. 

             “Đúng, tôi quên mình tên gì rồi, và cũng quên tất cả luôn...”, người đàn ông thống khổ nói. 

             Tiểu Liên cảm thấy vô cùng kinh ngạc, liền nhớ tới tình tiết ngược lên ngược xuống trong mấy bộ phim truyền hình, mất trí nhớ rồi sao? 

             Nhưng mất trí nhớ cũng không thể nào quên luôn cả tên của mình chứ? 

             “Anh có chắc là không nhớ được bất kỳ điều gì không?”, Tiểu Liên không cam tâm, hỏi lại lần nữa. 

             Một người còn không biết mình là ai, thì sao tiễn đi được cơ chứ? 

             Bố cô ta đã dặn, sau khi người đàn ông này tỉnh lại, phải hỏi rõ lai lịch của anh, còn tiện đưa đi. 

             Trên người anh chằng chịt vết thương, chắc chắn không phải người đơn giản, vì tránh để hậu hoạ về sau, sớm đuổi đi được là tốt nhất. 

             Thế nhưng, bây giờ anh lại không nhớ ra bất cứ điều gì, chuyện này cũng quá hoang đường rồi! 

             Đột nhiên, Tiểu Liên như nhớ ra điều gì đó, vội vàng chạy tới bên giường người đàn ông đó vừa nằm, vì ở đó vẫn còn quần áo của anh. 

             Có miếng ngọc bội đặt trên chỗ quần áo đó. 

             Tiểu Liên vội vàng giơ miếng ngọc bội ra trước mặt người đàn ông: “Anh này, miếng ngọc bội này là của anh, anh xem có thể nhớ ra điều gì không?” 

             Người đàn ông nhận lấy miếng ngọc bội, tỉ mỉ quan sát, dưới ánh nắng, miếng ngọc hiện lên một chữ: Diệp! 

             Người đàn ông đó cau chặt mày, rồi lại lộ ra vẻ mặt đau khổ, việc suy nghĩ khiến đầu anh muốn nổ tung. 

             Tiểu Liêu chờ đợi, nhưng cuối cùng đổi lại vẫn là cái lắc đầu của người đàn ông đó, anh cười khổ: “Xin lỗi, đầu tôi giờ có một mớ bòng bong, không thể nào nhớ ra được gì”. 

             “Haizzz...”, Tiểu Liên bất giác thở dài, rất có khả năng anh mất trí thật rồi. 

             Nếu như vậy thì biết phải làm sao? 

             Muốn tống đi, cũng không biết phải đưa anh đi đâu, Tiểu Liên nghĩ một hồi rồi nói: “Thế này đi, đợi vết thương của anh tốt hơn một chút, tôi sẽ bảo bố đưa anh tới bệnh viện thành phố xem xem, có thể não anh bị thương, tốt nhất nên để bác sĩ thăm khám!” 

             Vì vết thương trên người đàn ông này không tốt, bọn họ cũng không dám đưa tới bệnh viện, vì dù sao cũng toàn là vết dao chém, đi bệnh viện cũng sẽ gây ra không ít phiền phức. 

             “Cảm ơn cô, tôi hôn mê bao lâu rồi!”, người đàn ông đó nghi hoặc hỏi. 

             “Hai ngày, đây là lần đầu tiên anh tỉnh lại”, Tiểu Liên nói. 

             “Trong hai ngày này đều là cô chăm sóc cho tôi hả?” 

             Gương mặt Tiểu Liên chợt đỏ lựng lên, bố cô ta phải ra biển đánh cá, đương nhiên chỉ còn lại mình cô ta chăm sóc cho người đàn ông này. 

             Thấy mặt Tiểu Liên đỏ lên, người đàn ông đó liền cười: “Cảm ơn cô!” 

             “Ài, anh nói cảm ơn tới sáu lần rồi đấy, tôi không quen khách sáo quá như thế”, Tiểu Liên quở trách nói: “Đúng rồi, tôi tên Tiểu Liên, Miêu Tiểu Liên, anh có thể gọi tôi Tiểu Liên cũng được”. 

             Nói xong, Tiểu Liên lại nghĩ ngợi một lát, rồi nói thêm: “Bây giờ anh chẳng nhớ được gì, tôi thấy trên miếng ngọc bội có một chữ Diệp, không biết có phải là họ của anh hay không, hay tôi đặt cho anh một cái tên nhá?” 

             “Nếu anh không có tên, người khác hỏi tới cũng phiền!” 

             “Ừ!”, người đàn ông đó cười nói. 

             “Ừm...gọi anh là Diệp Hạo, thế nào?”, Tiểu Liên nói xong, ánh mắt chờ đợi nhìn người người đàn ông đó. 

             “Diệp Hạo...”, người đàn ông đó cúi đầu xuống, rồi đột nhiên cười phá lên: “Chữ Hạo nào?” 

             “Thì chính là chữ Hạo, bên trên có chữ nhật, bên dưới là chữ thiên đấy”. 

             Nghe vậy, người đàn ông lập tức cười tươi, ánh mắt tuy vẫn còn chút mơ hồ, nhưng nụ cười đã trên gương mặt tuấn kiệt đó chợt khiến trái tim của Tiểu Liên đập nhanh hơn một nhịp. 

             Lần đầu tiên cô ta nhìn thấy một người con trai nhìn cô ta cười ở khoảng cách gần như vậy, làm cô ta có chút bối rối. 

             “Bên trên là chứ nhật, bên dưới là chữ thiên, nếu kết hợp lại thì tôi tên là Diệp Nhật Thiên?”, người đàn ông đó cười vang. 

             Diệp Nhật Thiên? 

             Tiểu Liên ngẩn người ra, gương mặt nhỏ của cô chợt đỏ ửng lên, không ngờ anh lại dùng cách này để giải thích một cái tên, não anh hỏng thật rồi sao? 

             “Anh Diệp, anh xấu tính thật đấy, thôi anh đi tự đi mà đặt tên cho mình, không thèm để ý tới anh nữa...”, Tiểu Liên ngượng đỏ mặt, trách cứ một câu, cầm chiếc bát chạy ra ngoài. 

             Người đàn ông lắc đầu không cười nữa, giơ miếng ngọc bội trong tay lên, rồi chìm vào dòng suy nghĩ. 

             “Mình, rốt cuộc là ai...” 

             ... 

             Thành phố Cảng, Hàn Tuyết sau khi tỉnh dậy, liền nhìn thấy Chu Tình đang ngồi bên cạnh cô. 

             Vẫn chưa tìm thấy Diệp Phàm, còn cô lại hôn mê. Hàn Tuyết lúc này vội ngồi dậy, áy náy nói: “Cô Chu, cháu...” 

             “Gọi mẹ...”, Chu Tình kéo tay cô lại, ánh mắt chan chứa tình thương. 

             “Mẹ...”, Hàn Tuyết gọi một tiếng, sau đó liền nói tiếp: “Việc tìm kiếm Diệp Phàm thế nào rồi ạ?” 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!