Nghe phía sau lưng có tiếng nói, hai mẹ con Chu Tình quay đầu lại, chỉ thấy một lão hoà thượng, liền tỏ ra cung kính.
“Đại sư!”, hai người chắp tay, bái chào lão hoà thượng.
“A di đà phật, thí chủ không cần khách khí, bần tăng là Giới Thành!”, Giới Thành chắp hai tay chào lại.
“Đại sư Giới Thành, vừa rồi là đại sư đang nói với chúng tôi?”, Chu Tình hỏi.
“Phải, mà cũng không phải!”, Giới Thành cười.
Chu Tình cũng không hỏi lại, Giới Thành liền nói: “Hai vị có phải tới cầu phúc cho chàng trai họ Diệp?”
Hai người quay ra nhìn nhau, Hàn Tuyết vội hỏi: “Đại sư, đúng vậy, chồng con tên là Diệp Phàm, đại sư biết chồng con sao?”
“Cũng là cái duyên!”, Giới Thành cười.
Hàn Tuyết vô cùng kích động, vội vàng nói: “Đại sư, con biết đạo pháp của đại sư rất cao siêu, buổi tối có thể quan sát thiên tượng, ban ngày có thể tính điềm hung cát, đại sư có thể tính giúp con xem Diệp Phàm đang ở đâu không ạ? Bây giờ anh ấy thế nào? Có gặp phải chuyện gì không?”
Hàn Tuyết hỏi liền mấy câu một lúc, cô rất gấp, vị hoà thượng này có hàng lông mày bạc trắng rủ xuống, đôi mắt lại vô cùng hiền từ, chắc chắn là một cao tăng.
Tuy hai người bọn họ không nghe hiểu những lời vừa rồi, nhưng chắc chắn không phải là những lời thừa thãi.
“A di đà phật, thí chủ nói quá rồi!”, Giới Thành khiêm tốn đáp lại.
“Đại sư, cầu xin đại sư, hãy xem cho Diệp Phàm!”, Hàn Tuyết vừa nói vừa định quỳ xuống.
Giới Thành liền đưa tay ra đỡ, đọc một câu phát hiệu xong, chỉ nói: “Chờ đợi!”
“Đại sư, chờ đợi là ý gì?”
“Ý đại sư bảo là Diệp Phàm không sao, anh ấy sẽ tự mình trở về sao?”, Hàn Tuyết vội vàng hỏi lại.
Chu Tình cũng nhìn chằm chằm về phía Giới Thành, là một nữ quân sư của nhà họ Diệp, Hàn Tuyết làm sao biết được nhiều bằng bà ta.
Trên thế giới này có một vài cao nhân, có thể hướng cát tránh hoạ, biết thiên mệnh, tính ngày giờ, còn vị hoà thượng này đương nhiên không hề đơn giản.
Hai mẹ con nhìn về phía Giới Thành, Giới Thành lại lắc đầu nói: “A di đà phật, Phật bảo không thể nói, nếu nói ra ắt sẽ sai, thí chủ xin mời về cho!”
Hai mẹ ngẩn người, không nói thì đã đành, bây giờ lại còn đuổi về nữa là sao?
“Đại sư, tôi là người nhà họ Diệp ở thủ đô, tôi có thể quyên góp mười triệu tệ tiền hương khói cho chùa, vẫn mong đại sư có thể nói rõ!”, Chu Tình chắp hai tay, cung kính nói.
Bà ta sẵn sàng chi mười triệu tệ chỉ để đổi lại một thông tin, không có mấy người có thể làm được điều này.
“A di đà phật, xin mời thí chủ về cho!”, Giới Thành không hề động lòng, lại lần nữa mời hai người ra về.
“Hai mươi triệu tệ!”
“Thí chủ...”
“Ba mươi triệu tệ!”
“Thí chủ...”
“Năm mươi triệu tệ!”, Chu Tình lần này đã thẳng tay chi thêm hai mươi triệu tệ, có tiền thì thể sai khiến quỷ thần, đền chùa thì cũng cần có tiền để vận hành, bà ta không tin Giới Thành có thể không siêu lòng trước con số này.
Giới Thành sau khi nói ‘A đi đà phật’ xong, liền nói: “Thí chủ thật sự muốn tôi nói? Nhưng chuyện này có thể hại mạng người đấy, có lẽ đây không phải là chuyện mà tôi và thí chủ có thể gánh vác được!”
“Mẹ, thôi bỏ đi, đừng làm khó dễ cho đại sư nữa”, Hàn Tuyết lúc này mới lên tiếng.
Cô tin Diệp Phàm phúc lớn mạng lớn, cô sẽ hằng ngày đọc kinh cầu phúc cho Diệp Phàm.
Chu Tình thở dài một tiếng: “Được, nghe con vậy!”
Sau đó, Chu Tình liền mở túi của mình, lấy ra hai tờ chi phiếu, bên trên đã có sẵn chứ ký của bà ta.
Rồi cung kính gửi lại cho Giới Thành: “Đại sư, vừa rồi đã lỗ mãng, mong đại sư bỏ quá cho!”
“Đây là năm triệu tệ, mong cao tăng của chùa có thể đọc kinh cầu phúc cho con trai Diệp Phàm của tôi!”
“A di đà phật, thí chủ thiện tai!”, Giới Thành lần này không chút do dự, nhận lấy tờ phiếu năm triệu tệ!
Hai mẹ con Hàn Tuyết rời khỏi chùa Phổ Hoa, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, Hàn Tuyết điều chỉnh lại tâm trạng của mình, quay lại Công Nghệ Tuyết Phàm làm việc.
Chỉ có điều trong phòng làm việc của cô có đặt thêm một lư hương, mỗi ngày ba lần, mỗi lần một tiếng cầu phúc cho Diệp Phàm.
Chu Tình trở về thủ đô, khai chiến trên mọi mặt với nhà họ Lâm.
Người đứng đầu nhà họ Diệp lúc này là Diệp Thánh, đối đầu với nhà họ Lâm chỉ có thể dùng cách khiến bên nhà họ bọn tổn thất một nghìn, thì bên nhà họ Diệp cũng phải tới tổn thất tới tám trăm.
Thế nhưng, cậu ta hoàn toàn ủng hộ, dù gì đó là cũng là anh ruột của cậu ta, không có Diệp Phàm thì mộ của Diệp Thánh lúc này cỏ cũng đã phải cao cả mét rồi.
Nhà họ Diệp tấn công rất ác liệt, dường như không màng tới hậu quả sau này, nhà họ Lâm tuy tổ chức phản công có hiệu quả, nhưng vì bọn họ đang ở thế bất lợi, cho nên chỉ trong thời gian ngắn đã phải chịu tổn thất rất lớn.
Trong mấy ngày này, người đàn ông được hai bố con Tiểu Liên cứu từ biển lên, đã hồi phục rất nhiều.
Đã có thể tự xuống giường đi lại, cũng giúp nhà Tiểu Liên làm một vài việc trong khả năng sức khoẻ cho phép.
Tên của anh cuối cùng cũng đã được xác định rõ, vẫn lấy cái tên do Tiểu Liên đặt: Diệp Hạo!
“Anh Diệp, anh ăn trước đi, tôi đi đưa mì cho bà nội đã”, Tiểu Liên nấu xong một bát mì nóng, mùi hành cùng mùi nước canh thơm phức bay tới, khiến bụng Diệp Hạo réo lên.
“Để tôi giúp cô...”, Diệp Hạo vôi vàng đón lấy bát mì từ tay Tiểu Liên, Diệp Hạo rất biết ơn cứu mạng của nhà bọn họ, cho nên anh nỗ lực làm mọi việc trong khả năng của mình.
Tiểu Liên cũng không quá khiêm nhường, đưa bát mì cho anh, còn mình tiện tay cầm bát nhỏ hơn, cùng với một chiếc ống hút, rồi hai người đi vào bên trong.
“Ai ya, nhóc con, sao lại để Tiểu Diệp bưng cơm, cơ thể nó còn chưa khỏi hẳn”, vừa đi vào trong phòng, bà nội của Tiểu Liên nhìn thấy Diệp Hạo bưng bát mì tới, vội vàng đứng dậy đi qua đón lấy bát mì.
“Bà à, việc này cháu làm được, đợi qua ít hôm nữa, cháu có thể đi biển đánh cá với chú Điền được rồi”, Diệp Hạo cười nói.
Bà nội của Tiểu Liêu cũng đã khoảng bảy mươi tuổi, nhưng cơ thể vẫn còn rất dẻo giai, bằng không bà cụ không thể nào chăm sóc được cho mẹ của Tiểu Liên.
Trên giường, có một người phụ nữ đang nhắm mắt nằm bất động.
Chỉ thấy ngực bà ta vẫn khẽ phập phồng, chứng tỏ người phụ nữ này vẫn còn sống, chỉ có điều bà ta là người thực vật, không có ý thức.
Bà nội của Tiểu Liên ăn mì, Diệp Phàm đưa khăn tay cho Tiểu Liên, để cô ta nhẹ nhàng phủ lên người người phụ nữ đó.
Tiểu Liên dùng ống hút hút canh trong bát, rồi đặt bên miệng người phụ nữ đó, để bà ta hút xuống.
Đây hình như là lần đầu tiên Diệp Hạo nhìn thấy mẹ của Tiểu Liên, tay phải anh đặt lên cổ bà ta, giống như sờ thấy thứ gì đó.
Diệp Hạo có chút không hiểu, có một luồng tâm pháp kỳ lạ từ trong người anh truyền ra, dường như có một nguồn sức mạnh toát ra từ ngón tay, truyền vào trong cổ người phụ nữ đó.
Tâm pháp này là gì anh cũng không biết, nhưng luôn thấy nó bất giác tự chuyển động, anh cảm thấy tâm pháp này rất lạ, nhờ nó mà vết thương của anh mới có thể nhanh chóng hồi phục.
Sau khi người phụ nữ này uống xong chén canh, Diệp Hạo liền đặt người phụ nữ này nằm xuống giường, bà nội Tiểu Liên lúc này cũng đã ăn xong.
Hai người nói vài câu với bà cụ rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!