Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Vương Quân đột nhiên ra tay, khiến Miêu Tiểu Liên sợ hãi hét lên một tiếng, Miêu Kiến Hoa phản ứng rất nhanh, quay người một cái chắn trước mặt Diệp Hạo. 

             Diệp Hạo đang định ra tay thì phải ngừng lại giữa chừng, nếu không một chưởng đó của anh sẽ đánh vào người Miêu Kiến Hoa. 

             “Bịch”. 

             Miêu Kiến Hoa chịu một cú đấm đau, đây chính là cú đấm mang theo tất cả sự tức giận của Vương Quân, trước đây Miêu Kiến Hoa đã đánh một trận với Trương Huy nên sau lưng đã có sẵn vết thương. 

             Bị một chưởng này đánh trúng, ông hét lên một tiếng đau đớn, ngay lúc này một đấm của Trương Huy cũng đánh đến. 

             Nhưng lần này Diệp Hạo đã chuyển lên chắn trước người ông, rồi đánh một chưởng thẳng về hướng Trương Huy. 

             “Lại còn dám đánh trả, giết chết hắn”, Vương Quân hét lớn, Diệp Hạo đẩy Miêu Kiến Hoa ra ngoài rồi một mình đối mặt với ba người. 

             “Bịch”. 

             Một đấm của anh đánh về phía người Vương Quân, khi hai nắm đấm va vào nhau, sắc mặt Vương Quân đột nhiên lộ ra vẻ vô cùng đau đớn. 

             Không ngờ đến một người đàn ông tự nhiên xuất hiện lại có nắm đấm cứng rắn như thế, hơn nữa nhìn qua còn là bộ dạng của một người bệnh, cho nên ban đầu hắn ta còn không thèm để anh vào mắt. 

             “Một lũ rác rưởi, trước tiên tính một chút lãi với mấy người”, Diệp Hạo hét lớn rồi đánh cả hai tay về hướng đó. 

             Nhìn anh rất dũng mãnh, tiếng hét lớn vừa rồi còn khiến cho ba người Vương Quân sợ hãi, nhưng rất nhanh ba người đã lấy lại vẻ hung dữ. 

             Bởi vì, băng gạc vừa được băng trên cánh tay của Diệp Hạo bắt đầu bị máu đỏ thấm đẫm. 

             Cái này còn chưa là gì, máu còn đang chảy ra ướt đẫm cả vai và ngực anh. 

             “Hóa ra trên người bị thương nhiều thế, thế mà còn dám mạnh mồm, đánh hắn, đánh chết thì thôi...”, Vương Quân hét lớn, đám đàn em cũng vô cùng hung dữ, nhắm vào vết thương của Diệp Hạo mà đánh. 

             Hai tay không địch nổi bốn tay, dù Diệp Hạo có phản ứng theo bản năng thì cũng chỉ có thể nhanh chóng tránh thoát được nhưng cơ thể của anh bây giờ cũng quá yếu. 

             Trong một thời gian ngắn, mồ hôi đã chảy đầy đầu. 

             “Tên mất dạy, dừng tay lại cho tôi, dừng tay lại...”, Miêu Kiến Hoa vừa hét to vừa chạy lại, trong tay ông còn cầm theo một cây côn dài, đánh bậy đánh bạ lên đám người Vương Quân. 

             “A, mày dám đánh đầu ông đây,...”, Vương Quân đau đớn hét lớn, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa. 

             Ngay lúc này, Diệp Hạo đột nhiên ngồi xổm xuống đất nhặt lấy một viên gạch rồi đập vào đầu Vương Quân. 

             “Bịch”. 

             Một dòng máu nóng chảy xuống từ đầu hắn ta, cảm giác chóng mặt khiến hắn ta suýt thì ngã lăn ra đất. 

             Ngay sau khi thấy Diệp Hạo lại vác gạch lên đánh một lần nữa thì Vương Quân giơ tay lên đỡ, cảm giác đau đớn khiến hắn ta hét to. 

             “Lui, mau rút lui...”, Vương Quân hét lớn, nếu còn không đi nữa thì hắn ta sợ mình nộp mạng ở đây mất, hắn ta nhìn thấy trong mắt của Diệp Hạo không phải sự tức giận mà là sự thờ ơ. 

             Kể cả có cầm gạch đánh chết hắn ta thì ánh mắt của người này cũng không thay đổi một chút nào. 

             Sự thờ ơ này dường như ăn sâu vào xương tủy, coi thường tính mạng! 

             Hôm nay không chuẩn bị kỹ lưỡng, nếu có đánh nữa thì cũng chỉ có họ chịu thiệt nên ba người vội vàng chạy ra ngoài cửa. 

             “Miêu Kiến Hoa và cả tên nhãi kia nữa, đợi đấy, ông đây sẽ quay lại báo thù”, đám Vương Quân vừa chạy ra ngoài thì tiếng hét của hắn ta đã vọng lại. 

             Chỉ là đám người Miêu Kiến Hoa cũng không đuổi theo, nếu bọn chúng chó cùng dứt giậu, còn mang vũ khí trong người nữa thì phiền phức rồi. 

             Diệp Hạo lau một lượt mồ hôi lạnh trên đầu thì mới cảm thấy thả lỏng hơn một chút. 

             Tiểu Liên ở bên cạnh nhanh chóng đỡ cánh tay Diệp Hạo rồi quan tâm nói: "Anh Diệp, anh thế nào rồi?" 

             “Không sao, chỉ là vết thương lại bị rách ra, thân thể này vẫn còn yếu ớt quá”, Diệp Hạo cười khổ nói. 

             “Nhóc con, mau đỡ Tiểu Diệp vào đi, bố đi lấy cái khăn nóng”, Miêu Kiến Hoa nói nhanh rồi đi giặt một chiếc khăn nóng để lau cho Diệp Hạo. 

             “Tiểu Diệp, vừa rồi cảm ơn cháu, thật ra cháu không cần phải quan tâm, chú Miêu quỳ trước mặt họ thì quỳ thôi, còn nếu vết thương của cháu bị nứt ra thì chú sợ sẽ nhiễm trùng, như thế thì phiền phức lắm”, Miêu Kiến Hoa vừa lau vừa nói. 

             Nếu mà ông quỳ xuống thì sẽ bị mất tôn nghiêm, nhưng như bây giờ lại khiến ông bị kết oán, còn là một mối thù vô cùng lớn. 

             Dù gì, Vương Quân cũng u đầu bể sọ rồi. 

             Diệp Hạo nghe thấy thế thì cười một cái rồi nói: “Chú Miêu, chúng đến là để lừa gạt tống tiền, nếu như lần này chú quỳ thì lần sau, lần sau nữa sẽ làm thế nào?” 

             “Sẽ đến một lúc chúng không hài lòng với việc chú quỳ xuống nữa, nếu như lại đưa ra yêu cầu quá đáng hơn, như là muốn đưa Tiểu Liên đi cùng thì chú sẽ làm thế nào?” 

             Sắc mặt của Miêu Kiến Hoa lập tức trở nên vô cùng khó coi: “Vậy chú sẽ liều mạng với chúng, chú chỉ có đứa con gái này, nếu ai muốn làm hại nó thì phải bước qua xác chú đã”. 

             Một câu nói đầy sự hùng hồn quyết liệt, nhưng cũng chứa đầy sự sầu não, Tiểu Liên đột nhiên cảm động không nói nên lời. 

             Nghe thấy lời nói hùng hồn này, đáy mắt Diệp Hạo hiện lên một tia lạnh lùng, không biết là khinh thường hay thờ ơ. 

             Thậm chí ngay chính bản thân anh cũng không phát hiện ra, Diệp Hạo lắc đầu: “Chú Miêu, chú nghĩ đơn giản quá, khi chúng không hài lòng với việc chú quỳ lại mà muốn động tới Tiểu Liên, kể cả chú có liều mạng với chúng thì chú nghĩ có thể làm được gì ư?” 

             “Chúng người đông thế mạnh, chú chỉ có một mình, dù như thế nào thì chú cũng không thể chọi lại được”. 

             Lời này vô cùng khó nghe, khiến người ta vô cùng nhụt chí nhưng lại đều là lời nói thật lòng. 

             Miêu Kiến Hoa tức giận, nhưng trong lòng đầy chua xót, tự trách nói: "Tất cả là do chú không có năng lực, nếu có đủ tiền, chú đã sớm mua nhà ở khu đô thị thành phố Cảng rồi chuyển đến đó, tránh xa nơi thị phi này thì cũng không xảy ra nhiều chuyện như thế nữa”.  

             “Bây giờ vì mẹ của Tiểu Liên đang nằm liệt giường, không còn cách nào khác là phải để Tiểu Liên trở về, nếu không thì bọn cặn bã đó cũng không thể nào nhìn thấy Tiểu Liên được”. 

             “Bố, bố đừng có tự trách mình nữa, nếu quanh năm họ không khống chế làng chài chúng ta rồi thu đủ thứ phí thì nhà mình đã sớm mua được nhà rồi”. 

             Tiểu Liên đau lòng nói: “Chúng ta báo án đi, để cảnh sát đến xử lý”. 

             Miêu Kiến Hoa lắc đầu: “Không cần đâu, như thế sẽ chỉ khiến chúng trả thù càng tợn hơn thôi, chúng ta không thể chịu đựng được đâu”. 

             “Cho nên chuyện này chúng ta không thể chùn bước được, không thể để chúng được nước lấn tới”. 

             “Do đó...”, Diệp Hạo mỉm cười, dáng vẻ ôn nhu tao nhã: "Chuyện này cứ giao cho cháu, cháu sẽ giải quyết nó một cách toàn vẹn”. 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!