Vào buổi sáng tinh mơ, Diệp Hạo và Miêu Kiến Hoa đã dậy sớm để chuẩn bị cùng nhau đi đến thành phố Cảng, mua một ít dược liệu.
Vốn Tiểu Liên cũng muốn đi cùng nhưng phải ở lại để nấu cơm nên chỉ có hai người đi mà thôi.
“Chú Miêu, số tiền này chú cứ ghi lại, đợi đến khi vết thương của cháu khỏi rồi, cháu sẽ trả lại cho chú”, lên trên xe buýt, Diệp Hạo nói.
Người ta vừa cứu anh một mạng lại còn tiêu tiền vì anh, nên Diệp Hạo thấy vô cùng áy náy.
“Nói cái gì thế, cứ chăm sóc cho vết thương khỏi hẳn đi rồi nói”, Miêu Kiến Hoa xua tay.
Diệp Hạo cũng không phải là một người đạo đức giả, anh chỉ cười không nói gì nữa, nhưng dù sau này anh không khôi phục lại được trí nhớ thì ân tình này anh cũng sẽ khắc ghi suốt đời.
Thành phố Cảng, tại trụ sở công ty Công Nghệ Tuyết Phàm, Hàn Tuyết lúc này đang ngồi xem văn kiện, cửa chợt bị đẩy ra, Vu Hân Tuệ sải bước đi vào.
Hàn Tuyết ngẩng đầu lên hỏi: “Hân Tuệ, có chuyện gì sao?”
“Tiểu Tuyết, họ ra tay với chúng ta rồi, bộ phận Marketing của chúng mình nhận được những thông tin tiêu cực về sản phẩm trên mạng”, Vu Hân Tuệ nhăn mày nói.
“Ồ, cậu nói xem nào...”
Vu Hân Tuệ chuyển điện thoại của mình sang, một số tiêu đề vô cùng bắt mắt đang xuất hiện trên đó.
“Tinh chất dưỡng thể: Một bữa tiệc ngắn ngủi!”
“Hai lọ tinh chất giá 30 ngàn tệ: Phụ nữ các bạn còn bị lừa đến bao giờ?”
“Muốn trở nên xấu xí, chỉ cần một bước!”
...
Mỗi một mẩu tin tức này đều được giật tít vô cùng bắt mắt.
Hàn Tuyết vuốt màn hình để xem hết một lượt, gần như không có phương tiện truyền thông chính thống nào đưa tin mà hầu hết đều là phương tiện truyền thông cá nhân.
Nhưng dưới mỗi mục tin, có rất nhiều bình luận nghi vấn thậm chí là chửi bới, những tài khoản chỉ trích nặng nề nhất là những tài khoản có tick V được đẩy lên đầu trang.
Sắc mặt Hàn Tuyết trầm hẳn xuống, đập mạnh tay xuống bàn: “Những bình luận vu khống này không có một chút logic nào, chúng ta phải báo án, để cho những người vu khống đó chịu sự trừng phạt của pháp luật”.
Nhưng Vu Hân Tuệ lại lắc đầu, nói: “Không có tác dụng gì đâu Hàn Tuyết, cậu có còn nhớ Trương Thạc không?”
“Tất nhiên rồi, năm đó chúng mình còn thường xuyên đi ăn với nhau nhưng sau đó cô ấy xuất ngoại rồi”, Hàn Tuyết gật đầu nói.
“Đúng thế, sau khi cô ấy đi du học về thì được nhận vào Đại học thủ đô để học hệ tiến sĩ luật, bây giờ đã mở được một văn phòng luật ở đây rồi”.
“Lúc nãy mình có hỏi cô ấy, tuy rằng việc này có thể xử lý được, nhưng hiệu quả đem lại rất nhỏ, thêm nữa, nó còn gây bức xúc dư luận, chỉ càng bất lợi cho sản phẩm của chúng ta mà thôi”.
“Bây giờ là thời đại của phương tiện truyền thông cá nhân, muốn tung một tin tức có quy một lớn ra thị trường, trừ phi cậu được hẫu thuẫn, bằng không hiệu quả của nó mang lại cũng rất nhỏ”, Vu Hân Tuệ trầm giọng nói.
“Vậy phải làm sao?”
Hàn Tuyết nhăn mày: “Đây là một cuộc khủng hoảng, nếu chúng ta không chính thức đáp trả thì nó sẽ là một đòn giáng mạnh vào việc quảng bá sản phẩm của chúng ta”.
“Người đứng sau thì trừ đám người Phòng Đông Thịnh ra mình thực sự không nghĩ ra được ai nữa”.
Mấy ngày trước trên tàu du lịch các cô vừa có tranh chấp với đám Phòng Đông Thịnh, họ đã kết thù, mới chỉ qua mấy ngày mà đã bắt đầu ra tay rồi.
Khởi đầu bằng việc công kích dư luận trên mạng, thủ đoạn này có thể nói là vô cùng độc ác, đầu tiên khiến cho người mua hàng hoài nghi với sản phẩm của Công Nghệ Tuyết Phàm.
Tiếp theo, sẽ xuất hiện một số sự cố lớn khác do người tiêu dùng bị nhiễm các bệnh liên quan đến cơ thể chẳng hạn như ngộ độc, dị ứng,...đây chính là một đòn giáng mạnh vào Công Nghệ Tuyết Phàm.
Bên này Hàn Tuyết đang cau mày suy nghĩ, thì bên kia, Phòng Đông Thịnh, Trần Hồng Bác và các thành viên trong ban hội đồng đều ở trong một quán trà nổi tiếng của thành phố Cảng.
Phòng Đông Thịnh chỉ vào điện thoại của mình, trên đó đang hiển thị tiêu đề tin tức bùng nổ, rồi đắc ý cười: “Các người đoán xem, mấy người kia bây giờ có gấp như kiến bò trên chảo nóng không?”
Hai người trong miệng ông ta chính là Diệp Phàm và Hàn Tuyết, chuyện Diệp Phàm bị rơi xuống biển bặt vô âm tín, số người biết không nhiều vì tin tức này đã được phong tỏa, cho nên họ không hề hay biết.
Thủ đoạn kinh doanh này, không phải là lần đầu tiên đám người Phòng Đông Thịnh sử dụng, nhưng lần nào cũng có hiệu quả vô cùng tốt.
Trước đây có một đối thủ của ông ta bị hoài nghi đến che trời rợp đất suýt chút nữa là phải nhảy lầu.
Mục đích chỉ là để chứng minh sản phẩm của mình không có vấn đề, nhưng người tiêu dùng bị dư luận lôi kéo lại không hề tin tưởng.
Mà lại cho rằng đó là một cách PR khác, là khổ nhục kế để lừa lọc mọi người thế nên lại càng coi thường hơn.
“Tổng giám đốc Phòng, bây mới chỉ là bắt đầu thôi, chúng ta đừng có vội hả hê mà sơ ý vì tôi nghĩ phải thật cẩn thận với tên Diệp Phàm đó”, Hà Triển Long uống một hớp trà Phổ Nhĩ rồi nói.
Ông ta vừa nói, thì Phòng Đông Thịnh lập tức trầm mặt xuống: “Hà Triển Long, rốt cuộc ông có ý gì?”
“Ông nói thật là có chí khí, hủy bỏ uy phong của mình thì thôi đi, tôi nghĩ lời của ông còn có ý lo lắng cho họ đúng không?”
“Hay là nói, ông giấu chúng tôi, rồi đạt được thỏa thuận gì với Công Nghệ Tuyết Phàm rồi?”
Khi ở trên tàu du lịch, Hà Triển Long đã nhiều lần phản đối ý kiến của ông ta, bây giờ đã ra tay rồi nhưng vẫn nói những lời như thế này.
Nghe có vẻ là nhắc nhở mọi người phải thận trọng, nhưng ông ta nghe ra ý bọn họ đang không tin tưởng ông ta, cho rằng năng lực ông ta chưa đủ, đang nói khoác.
Điều này làm sao có thể khiến ông ta thoải mái được chứ?
“Haha, ông là hội trưởng, tôi lại là người nhẹ dạ cả tin, nếu mà xem nhẹ cậu ta thì đến lúc đó chịu thiệt thì tự ông gánh chịu nhé”, Hà Triển Long cười nói.
“Bộp”.
Phòng Đông Thịnh ném chiếc chén lên mặt bàn: “Ông ăn nói kì quái như thế là có ý gì?”
“Ban hội đồng là tất cả mọi người, sao có thể nói là một mình tôi gánh chịu được, lẽ nào việc này chỉ mình tôi được lợi thôi sao?”
“Sự phát triển của Công Nghệ Tuyết Phàm không có ảnh hưởng gì đến những người ngồi ở đây sao?”
“Hay là Hà Triển Long ông không vừa mắt hội đồng này, muốn rời khỏi đây?”
Phòng Đông Thịnh càng nói càng cay nghiệt, không hề giữ lại chút thể diện nào.
Hà Triển Long vô cùng tức giận, ông ta có lòng tốt nhắc nhở nhưng lại bị Phòng Đông Thịnh nhằm vào như thế.
Ngay lập tức, ông ta hung hăng đập bàn, nhìn chằm chằm vào Phòng Đông Thịnh và gầm lên: “Phòng Đông Thịnh, ông đừng có nói mấy lời khó nghe như thế. Công Nghệ Tuyết Phàm phát triển lớn mạnh, người bị ảnh hưởng lớn nhất ở đây chỉ có ông, bớt gán chuyện cho chúng tôi đi”.
“Hơn nữa ông còn không biết xấu hổ nói tất cả chúng ta là ban hội đồng, tôi thấy đây chỉ là sự độc đoán của ông, muốn gạt tôi ra thì cứ nói thẳng, Hà Triển Long tôi đây không tin rằng nếu rời khỏi ban hội đồng thì sẽ phải lưu lạc đầu đường”.
Hà Triển Long nói Phòng Đông Thịnh như thế, những người ở đây cũng không ai cãi lại, vì những lời ông ta nói đều là thật.