Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Động tác của Hà Triển Long không được lưu loát, rót đến một chén đầy, trực tiếp xin lỗi ngồi xuống. 

             Sau hành động này của ông ta, biểu cảm của những người khác có chút thay đổi, một bầu không khí vi diệu quanh quẩn trong phòng trà. 

             Sắc mặt Phòng Đông Thịnh thay đổi liên tục, Hà Triển Long đã như vậy, nếu ông ta tiếp tục truy cứu lại cho thấy mình là kẻ tính toán chi li. 

             Nhưng dựa vào cái gì mà Hà Triển Long nghe lời Trần Hồng Bác? 

             Chỉ vì Trần Hồng Bác là Phó hội trưởng sao? 

             Ông ta mới là Hội trưởng mà! 

             Hơn nữa, Trần Hồng Bác nói rằng ông ta đã có nhiều đóng góp cho Hội đồng, nghĩa là bây giờ không đóng góp gì cho Hội đồng? 

             Nhiều mối nghi ngờ dâng lên, trong lòng Phòng Đông Thịnh trở nên âm trầm, nhưng ông ta không thể giống như Hà Triển Long, cứ thế mà đi chất vấn Trần Hồng Bác. 

             Y dược Hồng Bác đang phát triển nhanh chóng, có đà tăng trưởng mạnh mẽ trong ngành y tế và chăm sóc sức khỏe, không thua kém gì Y dược Đông Thịnh của ông ta. 

             "Được rồi lão Phòng, chúng ta còn chưa đánh bại người ta, nội bộ đã nhốn nháo cả lên rồi, đây không phải lại tự tát vào mặt mình sao?" 

             Trần Hồng Bác tiếp tục khuyên nhủ, còn đích thân rót một tách trà cho Phòng Đông Thịnh: "Lão Hà đã xin lỗi rồi, vốn dĩ ông ấy cũng chỉ có ý tốt, ngồi xuống bình tĩnh đi..." 

             Phòng Đông Thịnh nhìn sâu Trần Hồng Bác một cái, ngược lại không ngồi xuống, mở miệng nói: "Hôm nay cứ như vậy đi, hai ngày nữa xem kết quả, sau đó tiến hành bước tiếp theo, tôi trở về trước!” 

             Phòng Đông Thịnh nói xong thì cũng không ai nhìn nữa, liền xoay người bước ra khỏi phòng trà. 

             "Xì…" 

             Phòng Đông Thịnh đi ra ngoài. Cửa vừa đóng lại, Hà Triển Long liền mở miệng phun một câu 

             Ông ta mắng chửi: "Thứ gì thế, còn dám tùy tiện bắt chẹt người! Không có chúng ta, một cái Y dược Đông Thịnh của ông ta có thể lật đổ được Công Nghệ Tuyết Phàm, họ Hà của tôi sẽ viết ngược lại”. 

             Trần Hồng Bác bất lực mỉm cười: "Lão Hà, tính tình của ông càng ngày càng nóng nảy đấy, phải chú ý tu thân dưỡng tính, không thì tìm một vài cô gái để giải tỏa lửa giận đi!" 

             "Tôi nghe nói Quốc Tế Hoàng Triều có một nhóm người Ukraine đến, tất cả đều khoảng 28 tuổi, tôi biết người quản lý của bọn họ, không được thì gửi vài người đến chỗ ông”. 

             "Không được, không được...", Hà Triển Long vội vàng xua tay, cười lớn: "Dám mang về nhà thì con cọp cái trong nhà còn không xé xác tôi ra à!" 

             "Hahaha ... Không ngờ ông Hà vẫn là một người có nóc vững chắc như vậy...", một người đàn ông trung niên bên cạnh cười nói. 

             "Khà khà...", Hà Triển Long mỉm cười, ông ta cũng không ngại xấu hổ. 

             Sau đó, sắc mặt nghiêm túc hẳn, ông ta nhìn về phía mọi người, cuối cùng hướng về Trần Hồng Bác, nói: "Lão Trần, kế tiếp tôi có vài lời, các ông đừng chê tôi nói nhiều!" 

             “Ông nói đi, hiện tại chỉ có vài người chúng ta, không lộ ra ngoài đâu”, Trần Hồng Bác nói. 

             “Được, vậy tôi nói đây!”, Hà Triển Long liếc nhìn vị trí vốn dĩ của Phòng Đông Thịnh. 

             Ông ta trầm giọng nói: "Tôi nghĩ Phòng Đông Thịnh không còn thích hợp làm Hội trưởng của Hội đồng nữa, ông ta sẽ kéo hội đồng xuống vực sâu!" 

             Ông ta vừa nói lời này xong, bầu không khí đột nhiên ngưng trọng, trong đầu suy nghĩ lung tung là một chuyện, nhưng nói ra mặt lại là một chuyện khác. 

             Trên mặt Trần Hồng Bác không cảm xúc, không nhìn ra cái gì nói: "Lão Hà, mặc dù lão Phòng không ở đây nhưng cũng không nên nói lung tung, như vậy sẽ ảnh hưởng đến hòa khí của chúng ta!" 

             “Hừ, tôi cũng nói rồi, tôi không sợ!”, Hà Triển Long hừ lạnh. 

             "Công Nghệ Tuyết Phàm này ấy, tại các ông chưa điều tra nhiều, hoặc nói là chưa coi họ ra gì nhưng tôi có một người họ hàng làm việc trong chính quyền thành phố, hoặc có thể nói rõ hơn là làm việc cho nhà họ Đàm". 

             "Lúc tôi điều tra về Diệp Phàm, cậu ta nói khi Công Nghệ Tuyết Phàm khai trương, nhà họ Đàm phái con cháu dòng chính Đàm Trác Ngôn đến, đưa ra thiệp mời, cái này chúng ta không hề thấy trên TV của khách sạn bởi vì phóng viên không phỏng vấn". 

             "Chúng ta không biết nội dung thiệp mời này là gì, nhưng có thể thu hút được sự chú ý của nhà họ Đàm, các ông vẫn nghĩ Công Nghệ Tuyết Phàm đơn giản sao?” 

             "Hay là nói các ông cho rằng Diệp Phàm đơn giản?" 

             Lời nói của Hà Triển Long khiến vài người sửng sốt, nhà họ Đàm lộ mặt, cái này thì bọn họ thực sự không biết. 

             Ở thành phố Cảng, “tiền - nhà họ Thượng Quan, võ -nhà họ Hoắc, quyền - nhà họ Đàm, võ đường ngầm Diệp Già Thiên”, đây là câu nói được lưu truyền rộng rãi trong tai người dân thành phố Cảng. 

             Ở thành phố Cảng, không gia tộc nào mạnh hơn gia tộc chính trị quyền lực nhất – nhà họ Đàm. 

             Mặc dù vô cùng khiêm tốn, nhưng không gia tộc nào dám động vào nhà họ Đàm, bởi vì họ vẫn đứng vững ở thành phố Cảng từ khi dựng nước, tiếp tục là tầng lớp quản lý cao nhất để duy trì sự ổn định lâu dài một phương. 

             "Ngoài ra, chúng ta có thể không quan tâm nội dung trong thiệp mời viết là tốt hay xấu, chỉ nói tới việc Công Nghệ Tuyết Phàm luôn phát triển đến ngày hôm nay mà không hề bị ảnh hưởng thôi, các ông vẫn nghĩ rằng nó đơn giản?" 

             Trong lòng Hà Triển Long tràn đầy châm chọc, không phải châm chọc những người này, mà là châm chọc Phòng Đông Thịnh. 

             Chưa nói đến sản nghiệp của ông ta có xung đột không lớn với Công Nghệ Tuyết Phàm, nhưng chỉ như vậy, ông ta cũng không nên lấy cứng đấu cứng với Công Nghệ Tuyết Phàm. 

             Phòng Đông Thịnh kiêu ngạo quen rồi, đã đến mức không coi ai ra gì! 

             “Lão Hà, trước đây ông chưa từng nói những thứ này”, Trần Hồng Bác nói. 

             "Nói bằng cách nào?" 

             Hà Triển Long hỏi ngược lại: "Hội trưởng Phòng một tay che trời, cho dù tôi nói ra thì ông ta cũng sẽ không tin, cho nên tôi mới nói Phòng Đông Thịnh không còn thích hợp làm Hội trưởng nữa, nếu có chuyện gì thì thực sự sẽ kéo Hội đồng chúng ta xuống vực thẳm mất!” 

             Hà Triển Long nói điều này, những người khác nhìn nhau, theo ánh mắt của Hà Triển Long, họ đều không hẹn mà nhìn về phía Trần Hồng Bác. 

             Trong lòng Trần Hồng Bác kích động, trước đó ông ta nhìn thấy một số dấu hiệu, nhưng chỉ có một mình Hà Triển Long ủng hộ, nhưng hiện tại tất cả mọi người đều đang nhìn ông ta, cái này... 

             Lúc này, Hà Triển Long lại lên tiếng: "Lão Trần, tôi có một đề nghị, mọi người xem thử thế nào?" 

             "Ông nói!" 

             "Tôi muốn... đề cử Trần Hồng Bác ông làm Hội trưởng Hội đồng, dẫn dắt Hội đồng vươn lên một tầm cao mới!" 

             Hai mắt Hà Triển Long sáng lên, lớn tiếng nói. 

             “Không được, sao tôi làm được, chỉ có mấy người chúng ta, lão Phòng không có ở đây, không đúng quy định!”, trong lòng Trần Hồng Bác kích động, nhưng ngoài miệng vẫn từ chối. 

             “Lão Trần, tại sao không được?”, Hà Triển Long nghiêm mặt đứng lên nói: “Nguyên nhân đặc thù, nếu ông không đồng ý ngồi cái ghế Hội trưởng Hội đồng, có lẽ tôi sẽ phải tính đến chuyện rút khỏi Hội đồng thôi, để tránh cho khí tiết tuổi già khó giữ, tiền tôi kiếm được hiện tại cũng đủ xài mấy đời, tôi còn sống chưa đủ!” 

             Mấy người khác cũng nhìn nhau, vở kịch này tương tự như vở kịch "Khoác lên hoàng bào” của Tống Thái Tổ vậy. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!