Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Trong phòng trà vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, nếu mọi người đều nhất trí thừa nhận ông ta, Trần Hồng Bác cũng thuận thế mà làm. 

             Nếu khiêm tốn nữa thì cũng chỉ phản tác dụng thôi, dù sao ông ta cũng quá muốn vị trí Hội trưởng này từ lâu rồi!  

             “Lão Hà, hiện tại chúng ta xác nhận lão Trần là Hội trưởng, nhưng bên phía Phòng Đông Thịnh, chúng ta nên nói thế nào đây?”, một người đàn ông trung niên hỏi. 

             Hà Triển Long híp mắt lại: "Không cần phải nói, ông ta không phải muốn đấu với Công Nghệ Tuyết Phàm sao? Chúng ta cứ xem ông ta làm sao đấu với Công Nghệ Tuyết Phàm!” 

             "Hơn nữa, tôi đoán rằng Phòng Đông Thịnh sẽ dùng chuyện này để tiêu hao thực lực của chúng ta, cho nên lão Trần à, với tư cách là người có năng lực tốt nhất trong chúng ta, ông trở thành Hội trưởng thì chúng ta mới có hi vọng, tôi tin rằng lão Trần sẽ dẫn dắt chúng ta leo lên đỉnh cao lần nữa!" 

             Hà Triển Long tâng bốc có chừng mực, nụ cười trên mặt Trần Hồng Bác vẫn chưa hề tắt. 

             "Lão Trần nói không sai, trước tiên tiêu hao thực lực của chúng ta để đấu với đối thủ, cái này phù hợp với phong cách thủ đoạn của Phòng Đông Thịnh, nếu đã như vậy, chúng ta tương kế tựu kế, tạm thời dừng phá vỡ quan hệ với ông ta!”, Trần Hồng Bác nói. 

             “Vẫn mong Hội trưởng Trần, giải thích chi tiết!”, một người đàn ông cười lớn.  

             "Ha ha ha...", Trần Hồng Bác bật cười: "Hãy nghe tôi nói chi tiết, chúng ta hãy làm như thế này... " 

             Trong khi mấy người mưu đồ bí mật, Phòng Đông Thịnh ngồi xe trở về Y dược Đông Thịnh của mình, vừa bước vào văn phòng của mình... 

             Khi người còn chưa ngồi ổn định thì ném cải trắng bằng ngọc trị giá ba triệu trên bàn làm việc xuống đất vỡ tan tành. 

             Cải trắng bằng ngọc vỡ vụn đầy đất, dọa cô thư ký chân dài sau lưng ông ta giật mình, sau đó chính là đau lòng, mấy triệu coi như đi tong rồi.  

             "Hà Triển Long, con rùa đen rút đầu, dám đấu với tôi à, ông đây chỉnh ông chết trước, để ông và Công Nghệ Tuyết Phàm chó cắn chó…”, Phòng Đông Thịnh lớn tiếng mắng. 

             Ông ta lại nghĩ đến thái độ mập mờ của Trần Hồng Bác, trong lòng lại càng cảm thấy không vui, càng có cảm giác nguy cơ: "Trần Hồng Bác, vốn dĩ tôi không muốn động vào ông, xem ra cũng phải động một chút thôi, để cho ông biết Phòng Đông Thịnh này mới là Hội trưởng, là Hội trưởng duy nhất!” 

             Phòng Đông Thịnh chửi ầm lên, sau đó lại đột ngột quay đầu lại, nhìn cô thư ký thân thiết có dáng người uyển chuyển, đôi chân thon thả của mình. 

             Phòng Đông Thịnh chỉ cảm thấy muốn phát tiết lửa giận ra ngoài, chỉ vào cửa phòng làm việc: "Đi đóng cửa lại, giúp ông đây hạ hỏa!” 

             Mặt nữ thư ký ửng hồng, mặt mày quyến rũ chạy đi đóng cửa, rất nhanh, trong phòng làm việc vang lên tiếng va chạm kịch liệt. Hai phút sau, cùng với một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, mọi thứ đều trở nên tẻ nhạt vô vị! 

             Trong thế giới dược liệu ở thành phố Cảng, Diệp Hạo và Miêu Kiến Hoa đi ra, trên tay Diệp Hạo cầm theo một cái túi lớn màu đen, trong đó có các loại dược liệu. 

             Ngoài ra, còn có một hộp ngân châm, Diệp Hạo biết thuật châm cứu, đây là điều mà Miêu Kiến Hoa không ngờ tới. 

             Chỉ là ông ta cũng không hỏi ra được cái gì cả, vì Diệp Hạo còn quên mất tên mình thì làm sao nhớ được ai đã dạy mình. 

             Diệp Hạo có chút xấu hổ: "Chú Miêu, khiến chú tốn kém rồi!” 

             Những dược liệu này tiêu phí mất hơn ba ngàn tệ của Miêu Kiến Hoa, đây còn là tiền Miêu Kiến Hoa đánh cá, bán cá quanh năm, may là đã trả giá, bằng không ít nhất cũng phải tốn bốn ngàn tệ. 

             “Nhóc con, cháu lại nói mấy lời này, mau khỏe mới là chuyện quan trọng”, Miêu Kiến Hoa giả vờ tức giận nói. 

             Diệp Hạo cười cười, không nói nữa, thật ra có vài nỗi lo mà Miêu Kiến Hoa không nói ra, nhưng trong lòng anh rất rõ ràng. 

             Chính là trên người anh có nhiều vết chém như vậy, trước khi mất trí nhớ, chắc chắn anh đã trải qua một trận chiến cực kỳ khốc liệt. 

             Trọng điểm là bị thương nghiêm trọng nhưng anh vẫn chưa chết, chắc chắn không phải là nhân vật đơn giản. 

             Ông ta lo lắng rằng những kẻ thù trước đây của Diệp Hạo sẽ phát hiện, sau đó tìm đến để trả thù, liên lụy gia đình bọn họ. 

             Đây là chuyện thường tình, anh có thể hiểu được! Dù sao Miêu Kiến Hoa cũng đã cứu anh, đây đã là một ân tình to lớn rồi! 

             Lúc này, một chiếc xe buýt chạy tới, cả hai nhấc chân lên xe. 

             "Long Linh, cô nhìn thấy không? Dáng vẻ vừa rồi có chút giống anh Phàm phải không?", nơi cách xe buýt khoảng trăm mét phía đông, có một nam một nữ đứng ở nơi đó, người đàn ông sắc mặt có chút hưng phấn bật thốt.  

             Long Linh nghe vậy thở dài một hơi: "Tôi biết cậu nóng lòng muốn tìm Diệp Phàm. Tôi đã sử dụng lực lượng của Ám Long Hoa Hạ rồi, một khi có tin tức thì họ sẽ thông báo cho tôi trước tiên”. 

             "Đó không phải là Diệp Phàm. Cậu nghĩ đi, vết thương của cậu nhẹ hơn anh ấy rất nhiều, lúc ra ngoài mua dược liệu còn cần tôi đi theo, cho dù anh ấy được người ta cứu sống, e rằng lúc này còn phải ở trên giường”. 

             "Đừng đoán mò nữa, tôi tin anh ấy sẽ không sao, chúng ta nhanh chóng đi mua dược liệu, hiện tại có người đang nhắm vào con đường tiêu thụ của Công Nghệ Tuyết Phàm, tôi không thể lấy dùng quyền mưu tư, sau khi trở về còn phải giúp Hàn Tuyết ứng phó nữa!” 

             Hai người này chính là Long Linh và Âu Dương Ngọc Quân, thương thế trên người Âu Dương Ngọc Quân cũng không ít, Long Linh phải cùng cậu ta đi mua dược liệu. 

             Mặt khác, họ lo lắng Lâm Thanh Đế ẩn nấp trong tối theo dõi mình, ngộ nhỡ hắn ta phái cao thủ vây bắt Âu Dương Ngọc Quân, vậy thì sẽ rất nguy hiểm. 

             Âu Dương Ngọc Quân siết chặt nắm đấm, thở dài một cái rồi cùng Long Linh hai người đi vào trong chợ dược liệu. 

             Miêu Cương là một cái tên rất rộng, chủ yếu dùng để chỉ vùng Vân Nam-Quý Châu-Tứ Xuyên, vào thời điểm này cách đó gần hai nghìn km, huyện Long Sơn, tỉnh Tứ Xuyên, đang có mưa nhẹ tí tách. 

             Long Sơn là một thị trấn cực kỳ nghèo ở tỉnh Tứ Xuyên, nằm trên núi và chỉ có một con đường duy nhất thông ra thế giới bên ngoài. 

             Lúc này, trong thị trấn Long Sơn, từ một ngôi làng nằm sâu trong rừng rậm truyền đến một tiếng gào thét làm người sợ hãi kinh hoàng. 

             Âm thanh này làm cho người ta hoảng sợ, cũng may là thôn này ven núi, hai xóm lân cận cũng đều cách nhau khá xa, tiếng kêu kinh khủng này ngược lại cũng không thu hút sự chú ý của người khác.  

             Tiếng thét này truyền ra từ một sân nhà kế bên sườn núi, một căn phòng có ánh sáng lờ mờ, khắp nơi đều có đồ thêu màu đỏ. 

             Mỗi bức thêu đều là một bông hoa rực rỡ tràn ngập kỳ dị, nếu Diệp Phàm ở đây, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra: hoa Bỉ Ngạn màu đỏ máu! 

             Trong phòng có một thùng gỗ lớn, một người đàn ông đang ngồi trong thùng, thùng được bịt kín bằng nắp gỗ, chỉ có một cái đầu lộ ra, còn lại tất cả đều bị kẹt cứng. 

             Gương mặt người đàn ông lúc đen lúc đỏ, đỉnh đầu bốc khói nghi ngút, tiếng la hét truyền ra từ miệng người này. 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!