Bị thiến, Vương Quân bị thiến mất rồi!
Trong phòng, Vương Quân gào hét thảm hại, bên dưới hắn ta đang giàn giụa máu, còn có mùi thum thủm khác lạ hòa lẫn vào.
Cái mùi này vô cùng khó ngửi, giống như mùi cá chết đã lâu vậy.
Vương Quân lăn lộn dưới đất, còn Miêu Kiến Hoa đứng cạnh bị dọa cho sững sờ cả người.
Là đàn ông mà bị cắt mất của quý, thì khác nào biến thành thái giám?
“Chú Miêu, bảo mấy tay ở ngoài vào kéo tên khốn này ra đi”, Diệp Hạo chống vào cạnh giường đứng dậy, lúc này trán anh đầy là mồ hôi, trận đấu vừa rồi tuy ác liệt nhưng cũng khiến anh mất rất nhiều sức.
Sự đau nhói từ cơ thể nói với anh rằng, vết thương lại bị rách ra rồi.
“Được được…”, Miêu Kiến Hoa lập tức đáp lời, bây giờ ông ta đã không biết nên làm như nào rồi, đành nghe theo Diệp Hạo hết.
Miêu Kiến Hoa đi ra ngoài, chọn ba tên bị thương ở tay, gọi vào kiêng Vương Quân ra.
Ba tên này nhìn thấy cảnh thảm thương của Vương Quân liền hết hồn, thấy đũng quần hắn ta máu thấm một mảng lớn, hắn bị thiến rồi à?
“Cho chúng mày hai phút để cút khỏi đây”, Diệp Hạo ngồi trên giường lạnh lùng nói.
Ba người hoàn hồn, lập tức đi đến kéo Vương Quân ra ngoài.
“Tao liều mạng mới mày, liều mạng với mày…”
Vương Quân vẫn thét lên, ánh mắt tàn ác như rắn độc nhìn chằm chằm Diệp Hạo, sự oán hận trong hắn ta sâu đến cực điểm.
Diệp Hạo chỉ bình tĩnh nhìn hắn, không thèm để ý!
Vương Quân được đám anh em của hắn ta vội vàng khiêng đến bệnh viện.
Miêu Kiến Hoa nhanh chóng đi giặt giẻ để lau sạch vết máu dưới đất.
“Khụ khụ…”, lúc này Diệp Hạo mới ho dữ dội, một vệt máu trào ra khóe miệng.
“Anh Diệp, anh sao rồi…”, Miêu Tiểu Liên bỏ chăn đang che đầu xuống, nhìn thấy Diệp Hạo đột nhiên ho ra máu, làm cô ta giật nảy mình.
Cô ta vội vàng xuống giường chạy qua xem, sốt ruột nhìn gương mặt trắng bệch không còn giọt máu của Diệp Hạo.
“Không sao… tôi…”, Diệp Hạo vừa nói được mấy từ thì đột nhiên ngừng lại, đôi mắt trừng mở lớn.
Miêu Tiểu Liên quên mất áo của mình đã bị Vương Quân xé rách, cho nên lộ ra khoảng núi đồi trắng muốt ngay trước mắt Diệp Hạo.
Thấy Diệp Hạo đột nhiên không nói gì, Miêu Tiểu Liên liền theo ánh mắt của Diệp Hạo nghi ngờ nhìn xuống, rồi cô hoảng hốt kêu lên, vội vàng túm lấy chăn ở phía sau mình che đi cảnh sắc trước ngực, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng lên.
“Khụ khụ, Tiểu Liên, tôi chưa thấy gì cả…”, Diệp Hạo đỏ mặt, ngượng ngùng nói.
“Không trách anh được, anh Diệp…”, Tiểu Liên vội vàng nói, mặt đỏ như quả cà chua.
Nhưng trong lòng cô ta lại có giọng nói không hài lòng khác, đúng là đáng ghét, nói không thấy gì cả là nói ngực cô nhỏ, là sân bay chứ gì?
Lúc này Miêu Kiến Hoa cầm chổi lau nhà vào, thấy miệng Diệp Hạo vương tơ máu, vội bỏ chổi lau xuống: “Tiểu Diệp, cháu bị thương ở đâu à, sao lại ho ra máu vậy?”
“Chú Miêu, vẫn là vết thương cũ tái phát thôi, không sao cả…”, Diệp Hạo lau vết máu trên miệng, cười nói.
Vừa rồi anh đi xe điện về, rồi dùng dao trong tay bắn về phía đàn em của Vương Quân.
Đám người này chỉ là đám đầu gấu vớ vẩn, bảo chúng cầm gậy guộc đánh người thì còn được, chứ động đến dao kiếm là sợ ngay.
Nhưng vì để tự vệ, bọn chúng vẫn cầm gậy đánh Diệp Hạo, song tốc độ của Diệp Hạo rất nhanh.
Đám người còn chưa phản ứng kịp đã bị Diệp Hạo đánh cho ngã lăn xuống đất, mà kiểu bộc phát đột ngột này đã động đến vết thương của anh.
Miệng vết thương rách thì còn bó lại được, nhưng còn nội thương thì cần phải chăm sóc từ từ mới tốt lên được.
Miêu Kiến Hoa lau vết máu dưới nền đất rồi ông ta cùng Diệp Hạo ra ngoài để Miêu Tiểu Liên thay quần áo.
Bà nội của Miêu Tiểu Liên cũng ngồi bên ngoài, trên cánh tay và chân của bà cụ có vết bầm tím đậm.
Miêu Kiến Hoa giận tím mặt, người mẹ bảy mươi tuổi của ông ta lại bị bắt nạt như thế, ông hận không thể cầm dao xiên chết chúng nó.
Diệp Hạo kiểm tra kỹ càng, thở phào nói: “Chú Miêu, xương cốt của bà vẫn ổn, không bị thương đến xương, đây chỉ là ngoài da, may mà chúng ta mua nhiều thuốc lá, đắp lên cho bà là được rồi!”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt…”, Miêu Kiến Hoa cũng thở phào nhẹ nhõm, tuổi tác cao rồi sợ nhất là thương vào xương cốt.
“Tiểu Diệp, vừa rồi cháu làm Vương Quân như thế…”, Miêu Kiến Hoa lo âu nói, Vương Quân bị thiến, phen này lớn chuyện rồi đây!
“Chú Miêu, nếu như chúng ta về muộn năm phút thì tất cả đều đã muộn rồi, Tiểu Liên bị chịu nhục mới là phiền phức to”.
Diệp Hạo chầm chậm nói: “Cháu không hối hận khi làm như thế, chuyện còn lại chú không cần lo, tự cháu làm tự cháu chịu!”
Ánh mắt anh sắc lạnh, tuy không lấy mạng của Vương Quân, nhưng không có ý bỏ qua cho hắn ta.
Bây giờ bỏ qua, chỉ là kế sách tạm thời!
Vết thương trên người anh quá nặng, nếu như giết Vương Quân thì chắc chắn đám người đó sẽ báo cảnh sát, vậy anh sẽ phải chạy trốn, nhưng cả người bị thương, khó mà trốn thoát.
Nhưng thiến Vương Quân rồi, anh đoán nhất định Vương Quân sẽ không báo cảnh sát, chỉ là sẽ điên cuồng báo thù!
Anh vừa dứt lời, Miêu Kiến Hoa lập tức nổi giận: “Nói linh tinh gì thế, cái gì mà tự làm tự chịu?”
“Chú Miêu là người không phân rõ trắng đen sao? Chuyện này cháu đừng lo, đợi Vương Quân đến báo thù, chú sẽ gánh!”
Miêu Kiến Hoa phẩy tay: “Chú không tin hắn dám giết chú, cùng lắm thì không cần cái của bên dưới nữa, trả lại hắn thôi!”
Câu nói thô tục như này khiến Diệp Hạo ảo não cười, không cần của bên dưới?
“Bố, hay là chúng ta trốn đi, lúc tên Vương Quân kia bị khiêng đi, giọng hắn thù hằn lắm, chắc chắn hắn sẽ quay lại trả thù”, lúc này Miêu Tiểu Liên đã thay xong quần áo, từ phòng bước ra nói.
May mà Diệp Hạo qua về đúng lúc, Miêu Tiểu Liên trừ việc bị xé rách quần áo lúc chống cự thì không bị làm gì nhục nhã cả.
Chỉ là gương mặt xinh đẹp bị Vương Quân tát cho mấy cái nên hơi sưng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!