Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Nghe lời phân tích của Diệp Hạo, Miêu Kiến Hoa cảm thấy cũng có lý, ông ta lại nghĩ đến lúc Diệp Hạo ra tay rất ác độc, hay nên nói là lạnh lùng. 

             Mỗi một đao ra, Diệp Hạo chả thèm nhăn mày chớp mắt. 

             “Chú Miêu, chú đừng lo, cháu đi nấu thuốc đã…”, Diệp Hạo cười cười nói. 

             “Không vội, cháu cứ ngồi đấy để Tiểu Liên băng bó lại vết thương cho cháu đã, chú đi thu dọn thuốc”, Miêu Kiến Hoa đứng dậy. 

             Tiểu Liên chạy vào phòng lấy thuốc sát trùng, còn Diệp Hạo cởi áo của mình ra. 

             Thân hình cường tráng, vết sẹo do dao chém đáng sợ, còn có vết thương hở miệng đang chảy máu, tất cả tạo nên một bức tranh rất đặc biệt. 

             Tiểu Liên vô cùng đau lòng, cẩn thận dùng bông băng nhúng thuốc khử trùng xử lý vết thương cho anh, cái cảm giác đau xót nóng bừng ấy làm cho Diệp Hạo cũng phải nhe răng trợn mắt mà chịu đựng. 

             Khi dùng bông lau đến trước ngực Diệp Hạo, mặt Tiểu Liên ửng hồng lên. 

             Diệp Hạo cười, biết cô ta ngại ngùng, anh mở lời: “Ở trước ngực để tôi tự lau!” 

             “Không được, anh lau không sạch!”, Tiểu Liên đỏ mặt từ chối, Diệp Phàm bất đắc dĩ cười. 

             Cùng lúc đó tại bệnh viện Nhân dân số một thành phố Cảng, Vương Quân nhanh chóng được đưa vào phòng phẫu thuật. 

             Bên dưới bị cắt đứt, khiến hắn ta chảy rất nhiều máu, khi vào phòng phẫu thuật, hắn ta như sắp ngất đến nơi. 

             Sau hai tiếng, phẫu thuật xong xuôi, Vương Quân cũng mơ mơ màng màng tỉnh dậy. 

             Nhìn thấy bên cạnh đều là bác sĩ, Vương Quân vội vàng hỏi: “Bác sĩ, cái đó của tôi giữ được chứ?” 

             Bác sĩ phẫu thuật chính trầm giọng nói: “Xin lỗi anh, chúng tôi đã cố gắng hết sức!” 

             Vương Quân chết sững, giống như bị sét đánh, há miệng hét lớn: “Là sao? Anh nói rõ tôi nghe?” 

             “Vết thương rất lớn, mô liên kết bên trong đều bị thương, lại đưa đến bệnh viện chậm quá, cái đó của anh bị hỏng rồi, nhưng may mà tai anh vẫn giữ lại được, không có vấn đề gì lớn”, bác sĩ giải thích. 

             “Mẹ nhà mày nữa, tao cần tai làm đếch gì…”, Vương Quân rống lên chửi, chửi được vài tiếng rồi đau lòng đến phát khóc. 

             Hắn ta còn chưa có con cháu vậy mà đã tuyệt hậu rồi. 

             “A…thằng chó, tao phải giết cả nhà mày, giết cả nhà mày…”, đến bây giờ Vương Quân vẫn chưa biết tên của Diệp Hạo, chửi người mà đến tên cũng không có, Vương Quân giận run cả người. 

             Nhưng vừa run lên thì vết thương bên dưới liền đau dữ dội, khiến trán hắn ta lập tức ướt đẫm mồ hôi. 

             Trừ việc không giữ lại được ngọn nguồn tội ác kia ra thì ca phẫu thuật của Vương Quân rất thành công, sau khi chuyển về phòng bệnh không lâu thì có một người đàn ông trung tuổi dẫn theo mấy người cao to lực lưỡng xông vào. 

             Vương Quân đang nằm trên giường ăn chuối mà đàn em bóc cho, nhìn thấy người đàn ông đi vào liền khóc lóc. 

             “Anh họ, anh phải báo thù cho em, em thành thái giám rồi, hu hu hu…” 

             Người vừa đến nửa mặt bên trái của lão ta có vết sẹo dài, nhìn rất dữ tợn, đó chính là ông chủ cá – Vương Trường Thắng. 

             Vương Quân gào khóc, các anh em của hắn ta vội vàng đứng dậy chào hỏi, những tên này tay ai cũng quấn băng, còn có kẻ phải nằm giường bệnh bên cạnh, tên đó bị Diệp Hạo dùng dao đâm vào chân. 

             “Câm mồm hết đi, nói cho tao biết có chuyện gì?”, sắc mặt Vương Trường Thắng âm trầm cùng cực, lão ta đang cùng người khác bàn công chuyện, định mở một công ty làm túi da cá, nâng cấp thủ đoạn kiếm lời lên. 

             Để tránh sau này làm ăn quá tốt, lại bị bên trên chú ý đến thì phiền lắm. 

             Cũng tức là lão ta đang chuẩn bị tẩy trắng bản thân, ai mà biết được lại xảy ra chuyện này, 

             Em họ mình bị người khác dùng dao thiến, biến thành thái giám luôn! 

             Vương Quân ngừng khóc, thêm mắm dặm muối kể sự tình câu chuyện. 

             Chỉ là hắn ta nói xong, sắc mặt Vương Trường Thắng vô cùng u ám: “Mẹ mày nữa tưởng tao là trẻ ranh ba tuổi à? Miêu Tiểu Liên kia là ai, tao cũng biết, bảo cô gái xinh đẹp như thế dụ dỗ mày, người ta bị mù à?” 

             “Nói rõ cho tao, có phải mày nhòm ngó đến nhan sắc của người ta, cưỡng dâm không thành, ngược lại bị thiến, nếu không cái thù này mày tự đi mà báo!” 

             Vương Trường Thắng tức giận mắng, vẻ đẹp của Miêu Tiểu Liên có tiếng trong thôn đánh cá, dù sao thì nơi ven biển này rất hiếm gặp người trắng trẻo xinh đẹp như thế. 

             Ánh mắt Vương Quân giật giật, nói ra toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, Trương Huy nằm giường bên cạnh là kẻ bị đâm vào chân rụt cổ lại, tất cả đều do hắn ta mà nên. 

             Quả nhiên Vương Trường Thắng nghe hết, bước nhanh đến cạnh Trương Huy, cũng không quan tâm chân hắn ta bị thương, giơ tay tát cho hắn một cái đau điếng. 

             “Thằng khốn, không có lý do đã đến nhà làm loạn, chúng mày còn ngông cuồng hơn cả tao…”, Vương Trường Thắng tát liên tiếp ba cái, đánh đến mức Trương Huy bật máu mồm. 

             Vương Trường Thắng lăn lộn lâu như thế đều dựa vào tính cẩn thận, mỗi lần đến tống tiền, lão ta đều tìm lý do, thậm chí còn tạo bằng chứng giả. 

             Cũng vì vậy mà nhiều năm nay, những người cáo tội lão ta không ít, nhưng lão vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. 

             Chứ không chỉ vì trên lão ta có ô dù, mà quan trọng hơn nhất vẫn là năng lực của bản thân. 

             Trương Huy không dám hé răng nửa lời, Vương Trường Thắng đánh vài cái, rồi quay về cạnh giường Vương Quân. 

             Giọng nói của lão ta lạnh lẽo vô cùng: “Mày yên tâm, tao sẽ báo thù cho mày với các anh em bị thương!” 

             “Anh họ, em cũng phải thiến hắn, rồi vứt cái của hắn cho chó gặm, em cho hắn không được yên thân!”, Vương Quân tàn độc hét. 

             “Dưỡng thương trước đã, chuyện này để tao”. 

             “Anh họ, anh phải nhanh lên, thằng chó đấy đột nhiên xuất hiện trong nhà Miêu Kiến Hoa, đợi lâu thì em sợ hắn chạy mất, tốt nhất là ba ngày đã bắt được hắn”, Vương Quân nói. 

             “Chạy?” 

             Vương Trường Thắng cười khẩy: “Nó chạy được nhưng cha con Miêu Kiến Hoa lại không chạy được, nó chạy nhưng con vợ nằm liệt giường của Miêu Kiến Hoa cũng không chạy được, chuyện này cứ để tao, đến lúc đó thì cho mày tự ra tay!” 

             “Được, em phải từng dao từng dao chém đứt hắn…” 

             Nỗi hận của Vương Quân không thể diễn đạt thành lời, Vương Trường Thắng dẫn người rời đi. 

             “Kiểm tra cho tao, người này là ai, sao đột nhiên xuất hiện ở thôn đánh cá, ra tay lại ác độc như thế, chắc chắn không phải người thường”, bên trong chiếc xe Toyota đang phóng nhanh, Vương Trường Thắng âm trầm nói. 

             Thủ đoạn của Diệp Hạo khiến lão ta cũng phải sợ hãi, Vương Quân dẫn theo bảy, tám người, lại bị một mình Diệp Hạo xử gọn. 

             Tuy đám đàn em kia nói Diệp Hạo lái xe điện bất ngờ xông đến, bọn chúng còn chưa phản ứng, Diệp Hạo đã dùng dao bắn về phía chúng, bị đánh úp không kịp trở tay. 

             Có điều, cho dù như vậy nhưng dám cầm dao đâm người thì không phải ai cũng có thể làm được. 

             Càng không nói, không chút do dự mà thiến cái đó của Vương Quân! 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!