Thần Nông Giá nằm ở giữa Hoa Hạ, được mệnh danh là "nóc nhà Hoa Trung", đó là một trong số ít những khu rừng nguyên sinh còn sót lại ở Hoa Hạ.
Thần Nông Giá có núi rừng rậm rạp, tuy đã được phát triển thành danh lam thắng cảnh nhưng đây chỉ là một bộ phận nhỏ, hầu hết đều chưa được phát triển, còn trong tình trạng sơ khai.
Trên một ngọn núi cao mà du khách bình thường rất khó có những dãy nhà kiến trúc cổ kính, nhìn kỹ sẽ thấy những tòa nhà này đều là có kết cấu bằng gỗ, mang đầy vẻ đẹp cổ điển của Hoa Hạ.
Thật khó để tưởng tượng là trong một khu rừng nguyên sơ như vậy sẽ có một mảng kiến trúc cổ điển kiểu Hoa Hạ thế này.
Trong sân, một ông lão với mái tóc bạc trắng đang lẩm bẩm, tay loay hoay với chiếc thước trắc tinh phức tạp.
Trên bầu trời đêm, từng ngôi sao sáng tương ứng với thước trắc tinh, đột nhiên sắc mặt của ông lão thay đổi, lộ ra sự uy nghiêm đáng sợ!
Ngôi sao thứ bảy tương ứng với chòm sao Bắc Đẩu trong thước trắc tinh - sao Phá Quân, đột nhiên sáng rực lên, tỏa ra ánh hào quang chói lọi.
Ông lão cầm đôi mai rùa trong tay không ngừng thảy ra, trong miệng càng lẩm bẩm, kim chỉ trên thước trắc tinh liên tiếp xoay tròn một cách kỳ lạ, cuối cùng chỉ về hướng tây.
Lúc này, sao Phá Quân đột nhiên sáng chói dần dần mờ đi, mai rùa trong tay ông lão cũng hoàn toàn thành hình, biến thành hai chữ xiên xiên vẹo vẹo.
"Hahaha... Đi trước người một bước, đi trước người một bước, hahaha...". Ông lão cười lớn tràn đầy vui sướng đắc ý.
“Ông ơi, ông đã tính ra được điều gì rồi?”, lúc này, một giọng nói duyên dáng, thậm chí mang theo một tia quyến rũ vang lên.
Ông lão quay đầu lại nhìn cô gái đang đến gần, thoải mái cười to một trận.
Cô gái vô cùng xinh đẹp, mặc chiếc váy dài phục cổ, buổi tối trên núi rất mát mẻ.
Nhưng cô gái không quan tâm, gót sen nhẹ nhàng bước tới, khuôn mặt không cười mà cũng quyến rũ, hơn nữa mê hoặc đến độ điên đảo chúng sinh.
Ông lão chỉ nhìn một cái liền dời tầm mắt đi nơi khác, tựa hồ đến người cả đầu tóc trắng như ông ta cũng đều không dám nhìn nhiều, sợ không thoát ra được.
"Uyển Nhi, tới nơi này giết Phá Quân đi, gia tộc Linh Hồ phải tái xuất giang hồ, uy lâm võ đạo Hoa Hạ!”, ông lão phấn chấn vô cùng, vươn tay chỉ vào mai rùa trên mặt đất.
"Ông ơi, tại sao phải giết Phá Quân, chẳng lẽ không thể làm đối phương đầu hàng để chúng ta sai khiến sao, để đối phương trở thành một viên đại tướng cho chúng ta?”, Linh Hồ Uyển Nhi nhẹ giọng nói.
"Đương nhiên là có thể, nhưng rủi ro quá lớn. Cho dù con là Tham Lang, nhưng cũng có thể xảy ra biến cố, tốt nhất chính là trực tiếp giết cậu ta để tránh phiền phức sau này!", ông lão như đinh đóng cột nói.
"Con biết rồi, con sẽ khởi hành ngay bây giờ...", Linh Hồ Uyển Nhi nói một câu, phiêu diêu rời đi.
Ông lão không nói gì nữa, trên mặt không thể che giấu được nụ cười.
Cùng lúc đó, ở một cái sân nông thôn nhỏ nằm sâu trong núi Bắc Mang thành phố Cảng.
Một nam một nữ ngồi đối diện nhau, người đàn ông có mái tóc trắng đang khoác áo choàng đột nhiên cười khúc khích.
"Sao thế? Tìm được thằng nhóc đó rồi à?", người phụ nữ bên cạnh vội vàng nói.
“Phải mà cũng không phải!”, người đàn ông tóc trắng cười lớn.
“Hừm, ba phải cái nào cũng được, từ lúc nào thì học theo đám hòa thượng đầu trọc đó vậy?”, người phụ nữ hừ nhẹ nói.
"Hahaha, vừa rồi khi tôi xem tinh tượng, Phá Quân đột nhiên sáng lên, điều này cho thấy mạng nhỏ của thằng nhóc đó đã được cứu, nhưng cũng chỉ là bảo vệ tạm thời".
"Vừa rồi, Tham Lang đi về tây, nhằm vào nơi này. Xem ra lão bất tử nhà họ Linh Hồ thật sự có chút đạo hạnh, thế mà còn nắm bắt cơ hội tính được đến chỗ này, e rằng vài ngày nữa Tham Lang sẽ tới thành phố Cảng”.
"Ha...", người phụ nữ nghe vậy, khó chịu cười một cái.
"Với tình hình hiện tại của Tiểu Phàm, e rằng Tham Lang đó chỉ cần một ngón tay cũng có thể đánh nó răng rơi đầy đất, ông còn không mau dẫn thằng nhóc đó quay về?”
“Không, kiên quyết không mang về!”, người đàn ông tóc trắng kiên quyết lắc đầu, nói ra một câu khiến người phụ nữ bật cười.
“Mang về làm gì? Để con dâu tôi nấu cơm cho nó? Giặt đồ cho nó? Nằm mơ đi!”
"Ông...lão già nhà ông...", người phụ nữ vừa giận vừa cười.
Người đàn ông tóc trắng cũng tủm tỉm mở miệng cười: "Bà cũng đừng lo lắng, ai giết ai giết còn chưa chắc chắn được đâu, nói không chừng một năm sau, thằng nhóc đó trực tiếp dẫn Tham Lang mang bụng bầu về, đến nhà họ Linh Hồ cầu thân, tức chết lão già đáng ghét đó!”
"Hắc xì..."
Ông lão nhìn Linh Hồ Uyển Nhi xuống núi, hắt hơi vài cái, trong miệng lẩm bẩm rồi trở vào trong cổng lớn.
Ở bên kia, Diệp Hạo ngồi xổm trong cái thùng lớn, mãi đến rạng sáng mới mở nắp ra, từ trong thùng nhảy ra ngoài.
Nước thuốc vốn có màu đen tuyền ánh đỏ, nay đã trở thành nước trong, quả thật khó tin.
Diệp Hạo kiểm tra cơ thể của mình, lộ ra nụ cười nhẹ nhõm: "Ngâm thuốc hai lần, xử lý ông chủ cá đó hẳn là không có gì khó!"
Sau khi mặc quần áo, Diệp Hạo không có về phòng ngủ, mà là ngồi trên ghế trong sân, chìm vào trầm tư.
“Mình rốt cuộc là ai?”, Diệp Hạo tự lẩm bẩm.
Anh đã mất trí nhớ, anh đã chấp nhận sự thật này, vừa rồi khi anh đang ngâm thuốc, một số hình ảnh rất mơ hồ hiện lên trong đầu.
Anh muốn nắm bắt chúng nhưng trong đầu lại dâng một trận đau đớn, anh chỉ cảm thấy bản thân đã từng ngâm nước thuốc như thế này rồi.
Đó là khoảng thời gian đau khổ nhất và hạnh phúc nhất của anh, một ông già ôm cành cây nhỏ, nhìn chằm chằm vào anh.
Chỉ cần anh dám lười biếng thì sẽ bị đánh một cái.
“Ông là gì của tôi?”, Diệp Hạo tự lẩm bẩm.
Đồng thời, cách xa nơi đây rất xa chừng hàng nghìn km vùng Tây Tạng trên đỉnh núi phủ tuyết trắng.
Một ông lão mặc quần áo ít ỏi, đứng trên ngọn núi phủ đầy tuyết trắng, nhìn bầu trời đêm dùng ngón tay là có thể chạm vào, nâng túi da trong tay lên nhấp một ngụm rượu.
"Ông già, Tham Lang đi về hướng tây, đồ đệ đó của ông sống chết khó đoán, tương lai nguy hiểm, ông không lo lắng sao? Không quay về giúp sao?", bên cạnh ông lão, một lão ăn mày xỉa răng nói.
Gọi ông ta là lão ăn mày bởi vì quần áo trên người ông già rách nát không nói, chỉ là quấn da thú lên người.
Trong tay cầm dụng cụ xỉa răng lại giống như những chiếc răng sói được mài nhọn.
"Người tốt sẽ có trời phù hộ, nếu đến cả ải này cũng không qua được, trong trận chiến tương lai, thằng bé hoàn toàn không có tư cách. Hơn nữa còn có lão già thích giả ngầu ở đó, ông ta là lão tổ của tên nhóc đó, tôi lo lắng cái rắm!”, ông lão nói xong liền uống thêm một ngụm rượu.
"Haha...", lão ăn mày cười cười không nói gì nữa, ông ta biết lão già này đang che giấu, nói không lo là giả!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!