Trong tích tắc đã hai người chết thảm, đó chính là giết người trong một giây, người đàn ông cầm rìu còn lại nuốt một ngụm nước bọt, trên mặt hiện lên vẻ kinh hoàng.
Giơ tay là giết tiểu tông sư trong tích tắc, Diệp Phù Sinh xông vào này chẳng lẽ là một tông sư sao?
Tông sư, kia mới là kẻ mạnh chân chính, là mục tiêu phấn đấu cả đời của gã ta!
Lúc này, một bóng người lao ra, không giống bọn họ cầm vũ khí lạnh, mà hai khẩu súng lục trực tiếp bóp cò về phía Diệp Phù Sinh đang bước đi.
Tiếng súng bùng lên thành ngọn lửa, Diệp Phù Sinh bước một bước, trực tiếp xuất hiện cách ngoài ba mét, tay phải vung về phía trước.
"Phốc…"
Đôi mắt của người đàn ông trừng lớn, cả người ngã về phía sau.
Mọi người lúc này mới thấy rõ ràng, ở mi tâm của gã ta lại bị một chiếc đũa dùng một lần cắm vào.
Đây là thứ mà Diệp Phù Sinh nhặt được ở quán ăn ven đường khi mới trở về vừa rồi!
Nghe đồn tông sư có thể hái lá hại người trong không khí, bây giờ Diệp Phù Sinh lấy đũa dùng một lần bắn vào mi tâm của người, phần công lực này khiến khiến tất cả mọi người có mặt đều sợ hãi!
“Giết, nổ súng hết cho tao, tao không tin hắn là tường đồng vách sắt!”, Lâm Hồng Hải kinh hãi hét lên.
Tiểu tông sư của nhà họ Lâm không thể đưa ra chịu chết được, điều đó sẽ khiến nhà họ Lâm tổn thất quá lớn, ông ta không hề băn khoăn mà quyết định dùng súng để bắn chết Diệp Phù Sinh.
Tiểu đội Bọ Cạp của nhà họ Lâm nhanh chóng chắn trước sảnh trước, cầm trong tay vậy mà đều là súng trường tấn công.
Đây là thủ đô, dưới chân chính phủ, nhà họ Lâm lại dám có một đội binh lính như thế, chuyện này nếu như truyền lên trên, tuyệt đối là tội lớn diệt tộc!
Chỉ là nhà họ Lâm sừng sững đến nay, trong chính quyền tất nhiên có người chiếu cố.
Ngọn lửa phun ra, đạn như nước lũ bắn tới tấp đến Diệp Phù Sinh.
Tuy nhiên, tiếng súng vang vọng như hồi chuông báo tử, cũng khiến đám người Lâm Hồng Hải tuyệt vọng.
Diệp Phù Sinh giống như một cơn gió lốc, cho dù đạn bắn giống như màn mưa nhưng vẫn không thể đánh trúng ông ta.
"Phốc phốc phốc…"
Diệp Phù Sinh nhặt con dao gãy của Lý Mặc, xuất hiện ở bên cạnh tiểu đội Bọ Cạp, giơ tay chém xuống.
Từng cái đầu bay đi, tiểu đội Bọ Cạp mà nhà họ Lâm bỏ ra rất nhiều tiền để nuôi dưỡng đã phải chịu thương vong kinh người.
“Dừng lại, tất cả mọi người đều dừng lại cho tôi!”, lúc này, Lâm Mậu Quốc rống to.
Không giết được nữa, nếu tiểu đội Bọ Cạp bị tiêu diệt hoàn toàn thì đây sẽ là tổn thất không thể chịu nổi đối với nhà họ Lâm.
Tiểu đội Bọ Cạp nhanh chóng rút lui, Diệp Phù Sinh cũng ngừng giết chóc.
Ông ta sải bước đi về phía sảnh chính, lần này không ai dám cản trở ông ta nữa.
Lâm Hồng Hải sợ tới mức liên tiếp lui về phía sau, cho đến khi không còn đường lui!
"Lâm Mậu Quốc, hóa ra ông vẫn chưa chết...", Diệp Phù Sinh nhìn ông già trước mặt, đột nhiên nở nụ cười.
Trái tim Lâm Mậu Quốc run lên kịch liệt, trầm giọng nói: "Diệp Phù Sinh, giết nhiều người trong nhà họ Lâm tôi như vậy, cho dù có oán hận chất thành đống thì cậu cũng nên dừng tay rồi!"
“Dừng tay?”, Diệp Phù Sinh liếc nhìn Lâm Hồng Hải: “Chính chủ vẫn còn sống, làm sao có thể dừng lại?”
Thân hình Lâm Hồng Hải run lên vì sợ hãi, liên tiếp lùi lại phía sau.
"Diệp Phù Sinh, việc này cũng không thể trách nhà họ Lâm tôi hoàn toàn, con của cậu suýt giết chết Thanh Đế, làm nó bị phỏng toàn thân, liệt hai chân. Nó muốn báo thù con cậu thì có vấn đề gì chứ?”, Lâm Mậu Quốc giận mắng.
Không phải ông ta không sợ, mà là ông ta biết Diệp Phù Sinh sẽ không giết mình, dù sao ông ta cũng đang là gia chủ nhà họ Lâm, nếu như bị Diệp Phù Sinh giết…
Thì sẽ gây ra phản ứng dây chuyền, nhưng nếu là Lâm Hồng Hải, Diệp Phù Sinh tên điên này có thể thực sự dám!
“Không vấn đề, một thù báo một thù!”. Ngoài dự kiến của bọn họ, Diệp Phù Sinh trực tiếp thừa nhận.
Tuy nhiên, ông ta lập tức nói: "Tôi không quan tâm cháu trai ông làm như thế nào, Tiểu Phàm đấu không lại là do kỹ năng nó không bằng người. Nhưng con trai ông nhúng tay vào, vậy người làm bố như tôi nếu không quản thì tôi là cái gì?”
Diệp Phù Sinh đột nhiên nheo mắt lại: "Là cha kế à?"
Sát khí dâng lên trong phút chốc khiến Lâm Mậu Quốc như ngã vào hầm băng, ông ta cũng là một cao thủ tiểu tông sư, nhưng ở trước mặt Diệp Phù Sinh, lại có cảm giác như một đứa trẻ đang ngẩng đầu nhìn người khổng lồ!
Tuy nhiên, Lâm Mậu Quốc vẫn phải nói, phải kéo dài thời gian một lúc, chậm rãi nói: “Diệp Phù Sinh, đây là trận chiến của lớp trẻ, nếu cậu xen vào thì sẽ phá vỡ quy tắc của năm gia tộc lớn!"
"Năm gia tộc có cạnh tranh khốc liệt đến đâu thì cũng chỉ là giữa các lớp trẻ. Tôi tin rằng Chấn Thiên sẽ không để cậu làm như vậy!"
"Hơn nữa, nếu giết tôi, cậu sẽ làm ảnh hưởng tới thế lực phía sau chúng ta, những việc này cậu đều đã cân nhắc kỹ càng chưa?"
"Ha ha, quy củ của năm gia tộc liên quan gì đến tôi?"
"Thế lực sau lưng liên quan gì đến tôi?"
Diệp Phù Sinh lắc đầu cười nhẹ: "Tôi muốn giết ai thì giết kẻ đó, ông hay là năm gia tộc lớn hoặc là thế lực phía sau, đối với tôi mà nói cũng như nhau thôi!"
"Tôi chỉ biết con trai rơi xuống biển mất tích, con dâu lấy nước mắt rửa mặt, vậy là đủ rồi!"
“Chẳng lẽ đến tôi, cậu cũng muốn giết sao?”, Lâm Mậu Quốc rống lên.
“Nếu ông ngăn cản, tôi sẽ giết ông!”, Diệp Phù Sinh ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm Lâm Mậu Quốc.
Thần ngăn cản tôi, tôi sẽ giết thần!
Ma ngăn cản tôi, tôi sẽ giết ma!
Mặc dù thế lực đứng sau năm gia tộc rắc rối phức tạp, ngay cả Diệp Phù Sinh cũng phải cân nhắc, ngay từ đầu, ông ta đã đi theo lão tổ để chống lại thế lực đằng sau rồi.
Bị truy đuổi hơn mười năm thời gian nhưng ông ta vẫn sống đó thôi, mặc dù kiêng kỵ nhưng cũng không e sợ!
Lâm Mậu Quốc cả người run lên, há miệng không biết phải nói gì.
Diệp Phù Sinh cũng không cho ông ta cơ hội để nói, đi thẳng về phía Lâm Hồng Hải.
Lâm Hồng Hải giờ phút này bị dọa cả người run lên, không thể ngăn cản, lúc này ông ta mới cảm nhận được nhà họ Lâm to lớn nhưng đối diện với thực lực trước mặt này tuyệt đối không là gì cả!
Mỗi bước đi của Diệp Phù Sinh, tiếng đặt chân giống như hồi chuông báo tử, gõ vào tim ông ta
"Phù phù!"
Sợ hãi tột độ khiến Lâm Hồng Hải thật sự không nhịn được, quỳ gối với Diệp Phù Sinh.
"Diệp Phù Sinh, năm đó chúng ta cũng là bạn, đến cả Tình Nhi tôi cũng nhường cho cậu, xin cậu hãy tha cho tôi một mạng…”
Lâm Hồng Hải vậy mà đang cầu xin tha thứ, Lâm Mậu Quốc nhìn thấy cảnh này, trong ánh mắt tràn đầy thất vọng.
Không nghi ngờ gì Lâm Hồng Hải sẽ chết, nhưng là gia chủ đời tiếp theo của nhà họ Lâm, chỉ có thể đứng mà sống, nào có quỳ gối chết!
"Bạn bè?"
Diệp Phù Sinh lộ ra sự chế nhạo: "Chúng ta chưa bao giờ là bạn bè, Tình Nhi cũng không phải là cái tên mà anh có đủ tư cách để gọi!"
"Đi chết đi...", ngay khi lời nói của Diệp Phù Sinh rơi xuống, Lâm Hồng Hải đột nhiên hét lên, trong tay cầm một con dao sắc bén, lao về phía ngực của Diệp Phù Sinh.
Tuy nhiên, một cảnh tượng khó tin đã xảy ra, trên bề mặt cơ thể Diệp Phù Sinh dường như có những luồng không khí xoay chuyển, mũi dao đâm vào bề mặt quần áo trực tiếp bị chặn lại.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!