Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Con trai ruột chết thảm trước mặt, Lâm Mậu Quốc đau khổ khôn cùng 

             Đây là trụ cột vững chắc của nhà họ Lâm, đợi khi ông ta lui về phía sau, Lâm Hồng Hải này chính là người đứng đầu nhà họ Lâm! 

             Nhưng hiện tại, ở trước mặt ông ta, bị Diệp Phù Sinh bẻ cổ chết tươi! 

             Tất cả mọi người trong nhà họ Lâm đều im lặng, Diệp Phù Sinh quá cường đại, người đàn ông này quanh năm chưa nhìn thấy được một lần. 

             Trong nhà họ Diệp, ông ta là người có thể có cũng được cũng có thể không có, nhưng không ngờ khi xuất hiện, lại là một thế lực lôi đình! 

             Trực tiếp đẩy ngã nhà họ Lâm, gần như là bất khả chiến bại! 

             “Hồng Hải, con yên tâm, bố sẽ tìm cách báo thù cho con!”, Lâm Mậu Quốc tràn đầy đau lòng, vươn tay vuốt lại đôi mắt không muốn nhắm lại của Lâm Hồng Hải. 

             “Ông chủ, lão tổ đưa ra tin tức rồi!”, lúc này, một ông già cầm trên tay mảnh vải lụa chạy tới. 

             Lâm Mậu Quốc nhanh chóng tiếp nhận, sau khi đọc xong, toàn thân xuất hiện một cỗ sát khí chấn động. 

             “Diệp Phù Sinh, lão tổ nhà họ Lâm xuất quan cũng là lúc nhà họ Diệp mày bị tiêu diệt!”. Tiếng gầm rú ầm ầm, nổ vang trong sảnh chính của nhà họ Lâm. 

             Vừa rồi ông ta trì hoãn thời gian chính là sắp xếp người thông báo cho lão tổ nhà họ Lâm đang bế quan, nhưng vẫn muộn một bước! 

             "Gia chủ, xin nén bi thương...", mọi người trong nhà họ Lâm cùng nhau cúi đầu. 

             Nhà họ Lâm bị tổn thất nặng nề, Lâm Hồng Hải chết thảm, tin tức lan ra nhanh như gió. 

             Đúng lúc này, Diệp Phù Sinh đã đi nửa vòng thủ đô, trong tay mang theo một cái hộp tinh xảo, trở về nhà họ Diệp. 

             Trong sảnh chính đại viện của nhà họ Diệp, một nhóm người đang ngồi, đèn đuốc sáng ngời. 

             Có Diệp Chấn Hà, Diệp Hiền, Chu Tình và một vài người ông ta không quen biết, Diệp Phù Sinh trực tiếp đi vào. 

             Chỉ là ông ta không thèm nhìn những người này, bao gồm cả Diệp Chấn Hà. 

             Bước tới bên cạnh Chu Tình, nhẹ giọng nói: "Người có thể tìm được, tôi đã giết hết bốn trăm bốn mươi lăm người, nếu không đủ tôi lại giết tiếp!" 

             Nghe vậy, hai mắt Chu Tình lập tức đỏ lên, cắn chặt môi: "Tạm thời đủ rồi!" 

             "Nghe bà!" 

             Diệp Phù Sinh giơ thứ cầm trong tay lên, ánh mắt ôn nhu: "Bánh Tiramisu matcha yêu thích của bà, có thêm nho khô, nếm thử xem có phải hương vị đó không!" 

             Nhìn cái túi trong tay Diệp Phù Sinh, Chu Tình cuối cùng không nhịn được, nước mắt lã chã rơi xuống. 

             Một chiếc bánh matcha! Hai mươi năm trước, Diệp Phù Sinh đã lừa Chu Tình bằng một chiếc bánh matcha. 

             Vào thời điểm đó, thủ đô không được phồn hoa như bây giờ, bánh chỉ là sản phẩm nhập khẩu. 

             Chưa kể, vào thời điểm đó, bánh matcha thuộc loại thủ công đặc biệt, Chu Tình lúc đi du học đã từng nếm thử. 

             Sau này, trong cuộc tranh đấu với Lâm Hồng Hải, Diệp Phù Sinh tình cờ biết được rằng Chu Tình có một chấp niệm như vậy, đó chính là ăn lại bánh matcha. 

             Diệp Phù Sinh không biết làm, ở thủ đô cũng không có ai bán, lúc đó Lâm Hồng Hải luôn coi thường, Diệp Phù Sinh người bị gọi là kẻ thô tục, đã làm một điều khiến mọi người kinh ngạc. 

             Cũng không biết ông ta đã dùng phương pháp gì để trói người sáng lập ra loại bánh hương vị này từ Ý trở về. 

             Đặc biệt là còn chỉ làm bánh ngọt cho Chu Tình, khiến Chu Tình dở khóc dở cười, vừa kinh ngạc đồng thời cũng vô cùng cảm động. 

             Sau đó, cũng không biết Diệp Phù Sinh đã sử dụng phương pháp gì, anh chàng bị trói trở về đó lại yêu thích Hoa Hạ, thậm chí còn vì thế mà đổi cả quốc tịch. 

             Hành vi lỗ mãng của Diệp Phù Sinh đã giành được trái tim của Chu Tình, nhưng khoảng thời gian tốt đẹp không kéo dài được lâu, sau khi Diệp Phàm sinh ra đời, Diệp Phù Sinh bắt đầu thường xuyên biến mất mà không có lý do. 

             Để Chu Tình sống như một góa phụ, từ yêu đến hận, cộng với sự quái đản thời thơ ấu của Diệp Phàm, đã dẫn đến một loạt chuyện về sau. 

             "Khụ khụ..." 

             Hai người bốn mươi mấy tuổi gần nửa trăm đến nơi, không coi ai ra gì thể hiện ân ái, làm mấy người đang ngồi cực kỳ cạn lời! 

             "Triệu Đại Pháo, có ho thì đi ra ngoài. Mái nhà của tôi mỏng, nếu ông làm hỏng thì phải đền tiền đó!", Diệp Phù Sinh đầu không quay lại, độc địa nói. 

             Ông lão ho khan, nhất thời tức giận đến râu vểnh cả lên 

             "Thằng nhóc khốn nạn, không biết lớn nhỏ, dù nói gì cũng phải gọi ta một tiếng chú Mãnh đó, cẩn thận bố cậu đánh cậu đó!” 

             Ông lão tên là Triệu Dũng Mãnh, một cái tên rất thú vị, nhưng ông lão lại là tộc trưởng của nhà họ Triệu, một trong năm đại gia tộc ở thủ đô.  

             Trong năm đại gia tộc, chỉ có nhà họ Triệu và nhà họ Diệp là có quan hệ khá tốt. 

             Khi nhà họ Diệp chia rẽ, ba đại gia tộc khác đã bí mật chèn ép, thâu tóm cơ nghiệp ban đầu của nhà họ Diệp. 

             Chỉ có nhà họ Triệu này là lãnh đạm, tuy rằng không giúp đỡ, nhưng cũng không có thừa nước đục thả câu, coi như không tệ! 

             "Triệu Đại Pháo, chú tới nhà tôi để tán dóc à?" 

             “Có chuyện thì nói, không có chuyện thì tôi đi à!”, Diệp Phù Sinh lười biếng nói. 

             "Cậu..." 

             Triệu Dũng Mãnh vẻ mặt bất lực, thở dài: "Phù Sinh, chuyện này cậu làm hơi quá rồi đó!” 

             "Lâm Hồng Hải suy cho cùng là con trai của Lâm Mậu Quốc, cậu gặp mặt cậu ta liền làm thịt, cho dù âm thầm giết cũng được, đằng này cậu dưới con mắt của mọi người, sóng gió do chuyện này gây ra cũng không nhỏ đâu". 

             “Quá đáng?”, Diệp Phù Sinh cười hờ hững: “Quá đáng thì sao? Không quá đáng thì làm sao?” 

             "Con trai tôi rơi xuống biển không thấy tung tích, vợ tôi lấy nước mặt rửa mặt, cái gì thì có quá đáng không?” 

             Diệp Phù Sinh ngẩng đầu nhìn ông lão, ánh mắt trở nên lạnh lùng: "Ai làm cho Tình Nhi không vui, thì tôi sẽ làm cho cả nhà họ không vui, ai ngăn cản tôi, tôi giết người đó!” 

             Ai ngăn cản ông ta thì ông ta sẽ giết người đó! 

             Bày bố cái gì, bày bố con mẹ nó! 

             Triệu Dũng Mãnh cười khổ, nhưng vẫn nói: "Thế lực phía sau năm đại gia tộc phức tạp vô cùng, kỹ năng thực lực của cậu quả thực đáng kinh ngạc. Cho dù không phải là tông sư thì cũng chỉ kém hơn một chút. Nhưng thế lực đằng sau chúng ta đâu chỉ có một tông sư đâu, cậu bị đuổi giết bao nhiêu năm nay, nếu lại thêm một thế lực đằng sau nhà họ Lâm thì cậu chống đỡ nổi sao? Nhà họ Diệp các cậu chống đỡ nổi sao?” 

             Diệp Phù Sinh rất mạnh, có thể đã là tông sư, cũng có thể kém một bước trở thành tông sư, nhưng Triệu Dũng Mãnh không cho rằng Diệp Phù Sinh có thể đấu lại được thế lực đằng sau nhà họ Lâm. 

             Mà quan trọng là Diệp Phù Sinh đi theo một mạch nhóm người lão tổ sớm đã ra khỏi sư môn, đã chịu sự truy sát hơn mười mấy năm trời. 

             Một cái thôi đã khiến Diệp Phù Sinh nghiêng ngả, cộng thêm một thế lực khác đứng sau nhà họ Lâm, nhà họ Diệp có thể chống lại được sao? 

             “Không ngăn được, nhà họ Diệp đương nhiên không ngăn được!”, ngoài suy đoán của Triệu Dũng Mạnh, Diệp Phù Sinh trực tiếp thừa nhận. 

             Nhưng câu nói tiếp theo khiến Triệu Dũng Mãnh suýt chút nữa đứng dậy bỏ đi. 

             "Trước khi không ngăn cản được, tôi sẽ tiêu diệt nhà họ Lâm, đơn giản như vậy thôi!" 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!