Ninh Trần cạn lời thực sự.
"Ta sắp bị đem ra thẩm, cái mạng nhỏ sắp toi đến nơi rồi, thế mà các huynh còn lôi ta ra đùa ... đúng là lũ mất dạy."
Phùng Kỳ Chính cười nói: "Sao, bây giờ đỡ căng thắng chưa?"
"Bọn ta là đang giúp đệ thả lỏng đấy. Lúc ngự thẩm, dựa vào cái lưỡi ba tấc củaớệ mà cố tự giành cho mình một đường sống."
Ninh Trần hừ mũi, nói: "Vốn dĩ ta chẳng hề căng thẳng .. Sống chết có số, phú quý tại trời, ta sớm xem nhẹ rồi."
"Ui ui ui ... xem đệ tài thế nào kìa, đồ gà tơ chưa biết đàn bà là gì."
Mọi người lại phá lên cười ầm.
Ninh Trần tức đến trợn trắng mắt.
Đột nhiên, Phan Ngọc Thành đi phía trước khựng lại.
Những người khác cũng đồng loạt dừng chân.
"Đầu lĩnh, có chuyện gì?"
"Suyt ... " Phan Ngọc Thành làm động tác bảo im lặng, nghiêng tai lắng nghe, sắc mặt chợt biến, quát lớn: "Tất cả nằm xuống!"
Người của Giám Sát Ty đều là cao thủ, huấn luyện bài bản, đầu óc còn chưa kịp phản ứng thì thân thể đã theo phản xạ mà làm trước.
Ninh Trần cũng bị Cao Tử Bình ấn ngã, ép nằm rạp xuống đất.
Vút! Vút! Vút !!!
Từ trong hai bức tường hai bên bất ngờ bắn ra những mũi tên to như mâu, gần như sượt qua thân bọn họ, rồi xuyên thủng bức tường đối diện, để lại những lỗ to cỡ nắm tay.
Hai bức tường này đã bị người ta đục cho mỏng đi.
"Mọi người cẩn thận, là nỏ chiến!"
Phan Ngọc Thành nhắc nhở.
Nỏ chiến là loại nỏ co lớn dùng nơi chiến trường, mũi tên như mâu dài, có thể dễ dàng bắn gục chiến mã.
"Cao Tử Bình, Phùng Kỳ Chính, qua bên trái!"
"Trần Xung, Hách Anh, qua bên phải!"
"Những người còn lại, để ý trên mái!"
Phan Ngọc Thành bình tĩnh hạ lệnh.
"Rõ!"
Những người khác phản ứng cực nhanh.
Phùng Kỳ Chính và Cao Tử Bình bật dậy, tay trái đao dài, tay phải nỏ, lao vút đi, trực tiếp vượt qua đầu tường bên trái và biến mất.
Chẳng mấy chốc, phía bên kia tường vang lên tiếng thét thê lương!
Trần Xung và Hách Anh cũng vượt qua đầu tường bên phải, nhanh chóng vang lên tiếng binh khí va chạm.
Đúng lúc ấy, tiếng xé gió rít lên.
Trên mái nhà hai bên, xuất hiện không ít cung thủ.
Phan Ngọc Thành túm lấy Ninh Trần, lách trái né phải, vung đao, ánh thép loé lạnh.
Keng keng keng, hơn chục mũi tên bị chém gãy, rơi lộp bộp xuống đất.
"Lên mái, dọn sạch chúng đi."
Phan Ngọc Thành ra lệnh.
Vài Ngân Y giương nỏ trong tay, bắn về phía đám hắc y trên mái, ép đối phương phải vội vàng né tránh.
Vài Ngân Y khác thừa cơ phóng mình lên đầu tường, chạy dọc theo đầu tường, rồi bật người nhảy thẳng lên mái ... tay trái hất lên, nỏ nhả ra những mũi tên sắc lạnh, người tiện đó nhào tới chém giết đối phương.
Vài tiếng kêu thảm vang lên!
Mấy hắc y bị tên bắn trúng, lăn từ trên mái xuống.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!