Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Văn võ bá quan cũng sững người, ai nấy ngơ ngác. Bệ Hạ là có ý gì đây? Chẳng lẽ họ hiểu sai, Bệ Hạ không hề định tha cho Ninh Trần?

Huyền Đế khẽ nheo mắt, nói: "Ninh Trần, khanh có biết tội chăng?"

"Thần, biết tội!"

"Biết tội thì tốt! Khanh chém Quốc Cữu, tội chết có thể miễn, nhưng khó thoát trừng phạt ... song trẫm cho khanh một cơ hội lấy công chuộc tội."

Trần Lão Tướng quân và Canh Kinh kín đáo liếc nhau. Lúc bàn cách cứu Ninh Trần, nào có dự liệu tới nước này đâu.

"Ninh Trần, khanh có bằng lòng lấy công mà chuộc tội không?"

Trong lòng Ninh Trần cạn lời: nói thế rồi, ta còn dám bảo không ư?

"Thần nguyện!"

Huyền Đế gật đầu: "Tốt lắm! Đà La Quốc nhiều phen cướp bóc dân biên giới của trẫm. Việc này như căn bệnh nan y, khó bề trừ tuyệt ... Nếu khánh nghĩ được cách để dân biên giới của trẫm yên ổn qua mùa đông, trẫm chẳng những xá miễn toàn bộ tội, còn sẽ trọng thưởng."

Toàn thể văn võ lại chết lặng. Năm nào cứ đến mùa đông, Đà La Quốc cũng đột kích cướp bóc biên giới - mối đau đáu trong lòng Bệ Hạ bấy lâu, nhổ mãi chẳng ra. Việc ấy cả triều cũng bó tay, một thiếu niên như Ninh Trần thì có cách gì? Chẳng phải làm khó hắn sao?

Trần Lão Tướng quân và Canh Kinh lại nhìn nhau, rốt cuộc hiểu ý Bệ Hạ. Trước đó, Ninh Trần dâng ba kế sách; nếu thi hành suôn sẻ, có thể bảo dân biên giới yên ổn mười năm. Nhưng ba kế ấy không biết bị kẻ ăn cơm nhà thờ ma nào tuồn cho Đà La Quốc, khiến kế hoạch chết từ trong trứng nước.

Ninh Trần không thấy khó, trái lại còn hơi phấn khích. Nghĩa là hắn có thể ra chiến trường rồi. Từng là chỉ huy đơn vị đặc chủng, chiến trường mới là sân khấu của han. Từ nhỏ han chỉ thần tượng một người: Hoac Khu Benh. Nếu có thể đánh thẳng tới Hoàng Thất Đà La Quốc, không dám nói sánh với chiến công 'Phong Lang Cư Nhu' của Hoac Khứ Bệnh, thì ít ra cũng có thể để lại một nét bút đậm trong sử sách Đại Huyền.

"Thần, lĩnh chỉ!" Ninh Trần lớn giọng.

Văn võ bá quan lại ngay nguoi: đung la trau non khong so ho. So là Ninh Trần còn chưa biết việc này khó đến mức nào.

Huyền Đế lia mắt qua quần thần, than nhiên nói: "Ch khanh không có lòng tin với Ninh Trần ư?"

"Bệ Hạ, việc này đến lão tướng sa trường dạn dày còn bó tay, Ninh Trần chỉ là thiếu niên mười mấy tuổi, sao làm nổi?"

"Lão thần khẩn thỉnh Bệ Hạ thu hồi thánh mệnh, để Ninh Trần nhậm chức ở Hàn Lâm Vien, dương danh văn đàn Đại Huyền."

Viện trưởng Hàn Lâm Viện Lý Hán Nho bước ra tâu. Các văn quan thấy vậy, liền nhao nhao phụ họa. Ninh Trần tài hoa ngút trời, sao có thể để lẫn với đám võ phu thô lỗ - chẳng phải phí của trời sao?

Ninh Trần thì cuống cả lên. Mẹ nó ... ông đây muốn ra chiến trường, chứ không muốn vao Han Lâm, rồi biến thanh một kẻ chuyên đấu võ mồm trên Triều Đường. Nghĩ cảnh sau này như mụ chanh chua, lên triều là xỉa xói người này, công kích kẻ nọ ... hắn rùng mình ớn lạnh.

Huyền Đế thản nhiên: "E chư khanh vẫn chưa hiểu Ninh Trần. Ngoài thi từ ca phú, hắn cầm quân đánh trận, binh pháp mưu lược cũng rất xuất sắc."

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!