Vừa nhìn thấy vị Hoàng Hậu này, trong đầu Ninh Trần chỉ có hai chữ: tầm thường.
Nhìn lần hai, ngoài tầm thường còn ... rất xấu.
Mặt to như cái bánh đa, mũi lớn mắt ti hí, người tròn như cái bình gas-thế này mà là mẫu nghi thiên hạ?
Kiếp trước Huyền Đế gây ra nghiệp chướng gì thế không biết?
Thảo nào Hoàng Hậu không sinh được hoàng tự, Bệ Hạ nhìn vậy còn chẳng muốn gần gũi.
Ninh Trần bỗng thấy ... thương hại Huyền Đế.
Hạng người như vậy mà làm mẫu nghi một nước, e là toàn do lợi ích chi phối.
Trong cung, phi tần địa vị cao thường bị ràng buộc bởi lợi ích hoàng tộc.
Ví như Tả Tướng đưa con gái vào cung ... có xấu thế nào, Huyền Đế vì nể chút mặt mũi cũng sẽ ghé qua một lần, phong cho cái tước vị vớ vẩn nào đấy.
Thật ra tranh đấu chốn hậu cung còn náo nhiệt hơn cả Triều Đường.
Bao nhiêu đàn bà giành một người đàn ông, không vài thủ đoạn thì sống sao?
Con gái nhà quyền quý, sau lưng có người, trong tay có tiền, vào cung lại biết khéo léo đút lót, mỗi lần Huyền Đế "lật thẻ bài" chọn người hầu hạ, thẻ của nàng ta luôn được đặt ở chỗ dễ thấy nhất.
Còn con gái nhà thường dân, tuy nhan sắc có khi tuyệt mỹ nhưng không tiền chạy chọt ... vận may thì còn được Huyền Đế sủng hạnh một lần, xui xẻo thì cả đời chẳng gặp nổi long nhan, chỉ đành già chết trong cung.
Thành thử, những người đàn bà Huyền Đế từng ngủ cùng, phần nhiều đều khá ... xấu.
Còn những người thật sự đep, đa phần tan phai dần trong một góc khuất của hậu cung.
'Ngươi chính là Ninh Trần?"
Tiếng Hoàng Hậu cất lên, cắt ngang dòng liên tưởng tán loạn của Ninh Trần.
Hắn vội hành lễ: "Thần Ninh Trần, Ngân Y của Giám Sát Ty, tham kiến Hoàng Hậu nương nương!"
Ninh Trần không ngẩng đầu nhìn Hoàng Hậu-không phải không dám, mà sợ nhìn nhiều lại buồn nôn.
Lỡ mà nôn ngay trước mặt Hoàng Hậu thì thành tội bất kính.
Ta cung coi không ít phim cung đau rồi, ngay ca ma ma tren TV con dễ nhìn hơn bà này ... Ninh Trần điên cuồng cà khịa trong lòng.
Hoàng Hậu lạnh lùng nhìn chẳm chẳm Ninh Trần, giọng the thé: "Ninh Trần, gan ngươi to lắm, diện kiến bổn cung mà dám không quỳ?"
Ninh Trần bình thản giải thích: "Bẩm Hoàng Hậu nương nương, thần vừa rồi đã nói với vị tỷ tỷ này ... thần từng chịu tra tấn ở đại lao Giám Sát Ty, đầu gối gần như bị đập nát, mông thì máu me be bét, thật sự không quỳ nổi."
"Vậy thì bổn cung tạm bỏ qua."
"Tạ Hoàng Hậu nương nương!'
"Ninh Trần, đạp lên xác Quốc Cữu mà tiến thân, giờ ngươi đắc ý lắm chứ?"
Tim Ninh Trần hơi khựng lại: quả nhiên ả già này không dễ buông tha.
"Bẩm Hoàng Hậu nương nương, thần chém Quốc Cữu là chuyện bất đắc dĩ ... trong lòng thần cũng muôn phần hối hận."
Thực ra ta hối hận vì loại cặn bã ấy chém một nhát là quá rẻ, phải lăng trì mới đúng ... Ninh Trần thầm nói.
Mắt Hoang Hậu loe vẻ hiểm độc, khe cười lạnh: "Quốc Cữu là ruột thịt của bổn cung, là hoàng thân quốc thích. Ngươi giết y mà vẫn bình an vô sự, khắp Đại Huyền khó kiếm được mấy người như vậy ... Ninh Trần, ngươi nên đắc ý."
Ninh Trần nói: "Thần không dám!"
"Không dám? Đến Quốc Cữu ngươi còn dám giết, còn gì là không dám? Bệ Hạ đã xá miễn cho ngươi, bổn cung không còn gì để nói ... nhưng ngày tháng còn dài, bổn cung sẽ nhớ kỹ cái tên Ninh Ngân Y này."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!