Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Ninh Trần bĩu moi, cui người noi: "Ninh Trần đa tạ Cửu Công Chua đã dám lên tiếng bênh vực."

Đôi mắt Cửu Công Chúa láu lỉnh đảo một vòng, hai tay chắp sau lưng hỏi: "Vậy ngươi định tạ ơn ta thế nào?"

"Ờ ... thần không quyền không thế, thật sự chẳng có gì ra hồn ... nếu Cửu Công Chúa không chê, thần xin mời Cửu Công Chúa dùng bữa?”

Cửu Công Chúa nhíu mũi, làm bộ kiêu kỳ: "Bổn công chúa thiếu bữa cơm của ngươi chắc? Chẳng có tí thành ý nào. Không muốn tạ ơn thì thôi, bổn công chúa còn chẳng thèm."

Ninh Trần cười khổ: "Nhưng thần nghèo quá, thật sự chẳng có gì đáng giá.'

"Đừng nói thế. Tuy ngươi có hơi xấu, hơi lùn, tính tình hơi khó ưa ... nhưng tài hoa ngút ngàn. Bổn công chúa cũng không làm khó ngươi, ngươi viết cho bổn công chúa một bài thơ là được."

Khóe miệng Ninh Trần giật liên hồi: nói vậy thì ta còn ưu điểm gì ... vì thơ cũng đâu phải ta tự viết, toàn xài chùa.

Cửu Công Chúa cười khúc khích: "Bổn công chúa cho ngươi một khắc để nghĩ ... nhưng nhớ kỹ, bài thơ nhất định phải làm nổi bật vẻ đẹp, sự dịu dàng, lương thiện và cả tài hoa của bổn công chúa."

Vãi chưởng ... chẳng phải đang làm khó ta sao? Ninh Trần thầm than.

Hắn gắng sức nghĩ, bài nào hợp với yêu cầu của Cửu Công Chúa?

Liền một mạch nghĩ mấy bài, lại tự mình gạt đi vì không hợp.

Chợt, Ninh Trần nhớ tới một bài ... nhưng lại hơi lấn cấn, thấy đem dùng cho Cửu Công Chúa là hơi uổng.

Cửu Công Chúa tuy duyên dáng đáng yêu, nhẹ nhàng linh hoạt ... nhưng cơ thể này lại chứa linh hồn của một người ba mươi tuổi ... nên loại thiếu nữ còn vương nét trẻ con, chưa trưởng thành hẳn như nàng, trong mắt hắn vẫn là một đứa trẻ.

Thôi vậy ... nể công nàng đã vì hắn mà cầu tình, bài này xem như hời cho nàng.

"Cửu Công Chúa, thần đã nghĩ xong rồi!"

"Á? Nhanh vậy ư?"

Cửu Công Chúa tròn mắt kinh ngạc, rồi ngờ vực trong lòng: gã này chẳng lẽ định bịa bừa một bài cho xong?

"Ninh Trần, bổn công chúa nói trước ... nếu ngươi qua loa cho xong, dám đùa giỡn bổn công chúa, ta sẽ cho người đánh ngươi mấy trượng đấy."

Ninh Trần mỉm cười: "Cửu Công Chua yen tam, neu không vừa ý ... thần cam tâm chịu phạt."

Thái tử cũng đầy hiếu kỳ: trong thời gian ngắn như vậy, Ninh Trần có thể làm ra bài gì?

'Ninh Trần, giờ ngươi đã mang danh Thi Tiên chuyển thế ... nếu bài tặng Cửu Công Chúa mà nàng không hài lòng, cái bảng hiệu Thi Tiên ấy của ngươi coi như sụp đổ đấy."

Ninh Trần mỉm cười tự tin: đây là thơ của cụ Lý đấy.

"Cửu Công Chua, xin lắng nghe."

Ninh Trần ho một tiếng, cất giọng ngâm:

"Mây nhớ xiêm y, hoa nhớ dung,

Gió xuân khẽ lướt, sương càng đẫm."

Ninh Trần cố ý dừng lại, xem phản ứng của Cửu Công Chúa và thái tử.

Chỉ thấy đôi mắt nàng long lanh như bảo thạch, còn rực hơn sao trời.

Thái tử thì kinh ngạc không thôi, buột miệng tán thán: "Hay quá, hay quá!"

"Ninh Trần, còn hai câu sau đâu? Mau nói, mau nói ... "

Cửu Công Chúa nôn nóng giục.

Ninh Trần mỉm cười, tiếp:

"Nếu không gặp nhau trên đỉnh Quần Ngọc,

Ắt dưới trăng Dao Đài sẽ tương phùng."

Cửu Công Chúa sững người, đắm chìm trong ý cảnh bài thơ, không sao thoát ra nổi.

"Đẹp quá! Ninh Trần, ngươi thật có tài ... đầu óc ngươi làm sao mà nghĩ ra được bài thơ đẹp thế hả?"

Mặt nàng đỏ bừng vì kích động, hai tay ôm lấy má, thẹn thùng nói: "Bổn công chúa có đẹp như ngươi nói vậy thật sao? Ngại quá đi mất."

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!