Ngô quản gia mặt mũi khó xử: "Hay là ngài cứ vào gặp lão gia trước, rồi hẵng tắm?"
Ninh Trần hơi nheo mắt, cười mà như không: "Hay ta sang Giám Sát Ty tắm vậy? Ngươi theo ta, chà lưng cho ta một cái. Xong rồi ta dẫn ngươi vòng qua đại lao của Giám Sát Ty dạo chơi luôn nhé?"
"Lão nô đi chuẩn bị nước nóng cho Tứ công tử ngay ạ."
Ngô quản gia rùng mình sợ hãi, cuống quýt đáp.
Trong phòng, Ninh Trần ngâm mình trong thùng tắm, lim dim khoan khoái.
"Ngô quản gia, ta hỏi ngươi đang kì lưng hay sờ soạng ta đấy? Chưa ăn cơm à? Mạnh tay lên."
Ngô quản gia khúm núm cười nịnh: "Tứ công tử, lão nô tay chân thô ráp ... hay để lão nô gọi một nha hoàn đến?"
"Nói mới nhớ, bên cạnh Tứ công tử chẳng có ai kề cận. Ngài thích kiểu nào? Lão nô chọn giúp."
Ninh Trần trợn mắt: "Ta thích người nặng bốn tạ, ngồi lên làm ghế, nam lên làm giường."
"Hả?" Ngô quản gia đờ cả người, lúng túng nói: "Bốn tạ ạ? Cái đó ... đúng là khó kiếm ạ.”
Ninh Trần chỉ biết cạn lời.
"Ngươi là heo à? Ta đùa cũng không nghe ra?"
"Ngô quản gia, làm người cho ra người đi ... chẳng biết nam nữ thụ thụ bất thân sao? Nha hoàn trong phủ sau này còn phải gả chồng. Nếu để nhà chồng họ biết từng hầu đàn ông tắm rửa, họ sẽ bị khinh rẻ, hiểu chưa?"
"Ta không phải loại cặn bã như Ninh Cam bọn chúng, vì khoái lạc của mình mà mặc kệ thanh danh người ta. Còn nữa, về sau nếu còn dám bắt nạt nha hoàn trong phủ, ta vặn đầu ngươi xuống làm bô đêm ... Thôi, vụng về quá, cút ra ngoài."
Ninh Trần đuổi Ngô quản gia ra.
Hắn tắm xong, thay bộ y phục sạch sẽ.
May lần trước moi của Ninh Tự Minh một trăm lượng bạc, sắm được mấy bộ quần áo mới, không thì đến đồ thay cũng chẳng có.
Ninh Trần lững thững sang Đông viện.
Ninh Tự Minh đã đợi hắn trong chính sảnh.
Thường Như Nguyệt, Ninh Cam và mấy người nữa cũng có mặt.
Mẹ con Thường Như Nguyệt thấy Ninh Trần thì ánh mắt né tránh, thoáng vẻ e sợ ... Giết cả Quốc Cữu mà vẫn bình an, đúng là mạng thẳng con hoang này dai thật.
Ninh Tự Minh mặt sầm lại, hừ lạnh nhìn hắn.
Ninh Trần uể oải tới ngồi xuống: "Ninh Thượng Thư tìm ta có chuyện?"
Ninh Tự Minh thấy dáng vẻ lười nhác ấy của hắn thì không nén được lửa giận, quát: "Ninh Trần, cho dù ta có muôn vàn sai, ta vẫn là phụ thân ngươi ... Hôm nay trước mặt trăm quan, ngươi khiến ta mất hết thể diện, đó là đại bất hiếu."
Ninh Trần nhìn y với vẻ giễu cợt: "Ninh Thượng Thư, đọc sách cũng nhiều, lẽ nào đến đạo lý cha hiền con mới hiếu cũng không hiểu? Cha hiền thì con mới hiếu."
"Nếu Ninh Thượng Thư gọi ta đến chỉ để bàn chuyện hiếu hay bất hiếu, ta khuyên ngươi miễn đi ... Những việc thất đức ngươi làm, hoàn toàn không xứng đáng làm cha."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!