"Ninh Thượng Thư, ta là Ngân Y do Bệ Hạ đích thân chỉ định ... chẳng bao lâu nữa sẽ vì nước xuất chinh. Ngươi chắc còn định ném cái chén này vào ta à?"
"Nếu ta mà bị thương, chậm trễ đại sự, ngươi gánh nổi không?"
Ninh Trần lạnh cười nói.
Hắn từng lấy chuyện này ra uy hiếp cả Hoàng Hậu; đến Hoàng Hậu còn không dám gánh trách nhiệm này ... dù có cho Ninh Tự Minh mười lá gan, ông ta cũng chẳng dám ném cái chén này sang.
Bàn tay của Ninh Tự Minh khựng lại giữa không trung.
Ninh Trần sắp xuất chinh; lỡ bị thương, chậm trễ đại sự, ông ta đúng là gánh không nổi.
Rầm!
Ninh Tự Minh đập mạnh cái chén xuống đất, vỡ tan tành.
"Ninh Thượng Thư, ngươi mê quyền đến thế, nếu tước sạch quyền thế của ngươi đi, ngươi sẽ thế nào? Cam chịu làm dân đen, hay không chịu nổi cú sốc nên treo cổ tự vẫn? Ta thật sự rất tò mò."
Nói xong, Ninh Trần liếc sang mẹ con Thường Thị.
Lạnh lùng bảo: "Con rắn độc Hắc Diêm Vương đó còn chưa lấy được mạng ta ... ta sẽ để các ngươi gặp Diêm Vương thật."
Thường Như Nguyệt, Ninh Hưng, Ninh Mậu mặt mũi ngơ ngác ... như thể chẳng biết Hắc Diêm Vương là gì.
Chỉ có Ninh Cam thì mặt cắt không còn giọt máu, mắt láo liên né tránh.
Phản ứng ấy đều lọt vào mắt Ninh Trần.
Nhưng hắn không nói thêm gì; không có chứng cứ, Ninh Cam sẽ chẳng đời nào thừa nhận.
Ngày còn dài, hắn thừa thời gian mà điều tra.
"Ta là người ngoài, không quấy rầy cảnh gia đình các ngươi sum họp nữa."
Dứt lời, Ninh Trần quay người rời đi.
"Nghịch tử! Nghịch tử ... đồ nghịch tử bất hiếu ... "
Phía sau lưng Ninh Trần vang lên tiếng gầm như chó dại.
"Lão gia, lão gia ... "
"Phụ thân ... "
Liền theo đó là tiếng thét hốt hoảng của mẹ con Thường Thị.
Ninh Trần hơi nhướng mày: nóng máu dữ vậy sao? Lớn tuổi rồi còn chẳng biết giữ gìn ... không biết có tức chết chưa?
Hắn quyết định đến Giám Sát Ty gặp Cao Tử Bình bọn họ, rồi ghé Giáo Phường Ty ăn mừng một phen.
Ngựa của hắn để ở Giám Sát Ty, đành cuốc bộ mà đi.
Đến được Giáo Phường Ty thì trời đã sầm tối.
Cao Tử Bình chờ đến sốt ruột.
"Đệ mà còn không tới, bọn ta phải phái người sang Ninh Phủ tìm đệ rồi."
Ninh Trần không đáp Cao Tử Bình, mà ngạc nhiên nhìn Phan Ngọc Thành: "Ngài cũng đi à?"
Khóe môi Phan Ngọc Thành giật giật, hắng giọng: "Ta phải đi kèm để canh chừng các ngươi. Mai còn việc chính, không được uống quá chén."
Lý do nghe hay đấy. Mặt mũi nghiêm túc là thế, hóa ra là người ham vui mà giấu kỹ, Ninh Trần thầm cà khịa.
"Đi mau đi, đến muộn là mấy cô đẹp chẳng còn phần chọn đâu!" Phùng Kỳ Chính sốt ruột giục.
Trần Xung hừ một tiếng: "Võ phu thô lỗ. Làm như tới sớm là chọn được người đẹp ấy?"
"Đám văn nhân phong nhã chê bọn ta thì thôi đi, đằng này ngươi cũng nói theo ... chúng ta đâu thể tự hạ thấp mình được."
Cao Tử Bình chỉ Ninh Trần, cười: "Ai bảo người của Giám Sát Ty chúng ta toàn võ phu thô lỗ?"
Mọi người sững lại, ánh mắt dồn cả về phía Ninh Trần.
Ừ nhỉ, Ninh Trần là Thi Tiên chuyển thế kia mà.
Cả bọn nhìn hắn bằng ánh mắt nóng rực.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!