Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

"Lần này tới đó, đệ nhất định phải lấy lại thể diện cho bọn ta, cho đám văn nhân ẻo lả ấy biết bọn ta không phải võ phu thô lỗ, mà là văn võ song toàn."

Ninh Trần ồ một tiếng, thì ra là vậy ... hắn còn tưởng Phùng Kỳ Chính có ý gì với hắn cơ đấy? Dọa chết người ta.

Trần Xung cười hì hì: "Ninh Trần, với tài hoa của đệ, biết đâu chinh phục được Nam Chi cô nương luôn ấy chứ."

Ninh Trần hiếu kỳ: "Nam Chi cô nương là ai vậy?"

Cả bọn nhìn hắn cạn lời.

Trần Xung nói: "Đúng là gà tơ, chả biết gì cả ... Chẳng lẽ đệ chưa nghe câu, Giáo Phường Ty có Thập Nhị Phòng, phòng nào cũng là mỹ nhân tuyệt sắc?"

Khóe miệng Ninh Trần giật nhẹ: không biết thì nhục lắm sao?

"Ninh Trần à, mười hai phòng ấy cô nào cô nấy đều tài mạo song toàn, đẹp như hoa, mà chỉ bán nghệ không bán thân ... đặt bừa một người ở nơi khác cũng là cỡ hoa khôi ... Trong số đó, Nam Chi cô nương là xuất chúng nhất, tài thổi tiêu của nàng bậc nhất Kinh Thành."

Ninh Trần sững lại: "Không phải chỉ bán nghệ không bán thân sao? Mà còn 'thổi tiêu', lại còn 'bậc nhất'."

Mọi người nhìn hắn ngơ ngác.

"Ninh Trần, thổi tiêu thì liên quan gì đến bán thân?"

"Ờ ... không liên quan, không liên quan, hehe!"

Mẹ kiếp ... bị ảnh hưởng văn hóa hiện đại, nghe hai chữ "thổi tiêu" là thấy nhạy cám.

Đúng lúc ấy, Cao Tử Bình hắng giọng, liếc nhìn Phan Ngọc Thành.

Những người khác như chợt nhớ ra gì đó, lập tức im bặt.

Ninh Trần khó hiểu: "Sao thế?"

Phùng Kỳ Chính hạ giọng: "Đầu lĩnh nhà ta vẫn thầm thương Nam Chi cô nương, bọn ta lại quên khuấy ... Mỗi lần đến, đầu lĩnh cũng không điểm cô nào, chỉ để ngắm Nam Chi cô nương."

Ninh Trần ngẩn người.

"Đường đường Kim Y của Giám Sát Ty, mà không chinh phục nổi một cô nương thanh lâu ư?"

"Nam Chi cô nương đâu phải hạng thường. Tài mạo song toàn, dung nhan khuynh thành ... quan lại quyền quý khắp Kinh Thành có ai không muốn nạp nàng vào phòng? Đầu lĩnh tuy kiếm cũng khá, nhưng so với nhà giàu thật sự thì còn xa ... hơn nữa, gái thanh lâu vốn chẳng ưa bọn võ phu thô lỗ như chúng ta."

Trần Xung đón lời, nói nhỏ: "Đầu lĩnh lại vụng ăn nói, lần nào cũng chỉ dám đứng xa mà ngắm.”

Ninh Trần liếc Phan Ngọc Thành, khẽ gật: "Quả nhiên giống một thằng ngốc!"

Phùng Kỳ Chính với Trần Xung không nhịn được bật cười, rồi vội lấy tay bịt miệng.

"Ta bảo có gì thì vào đến Giáo Phường Ty hẵng nói, không được à? Đừng lãng phí thời gian, mau đi!"

Cao Tử Bình giục.

"Đợi ta một chút, ta quay lại ngay!"

Ninh Trần chạy vào phòng, một lúc sau lại chạy ra, cười: "Đi thôi!"

Cả bọn cưỡi ngựa phóng thẳng tới Giáo Phường Ty.

Khắp Kinh Thành, dám mặc quan phục đi dạo lầu xanh chỉ có người của Giám Sát Ty.

Triều thần dâng sớ hạch tội vô số lần mà cũng chẳng ăn thua.

Hỏi thì bảo đi điều tra án.

Huyền Đế cũng không truy cứu nhiều ... nuông cho người Giám Sát Ty ăn chơi no nê thì họ mới khỏi tham ô, không cấu kết với triều thần, để toàn tâm toàn ý mà làm việc cho ngài.

Dọc đường, Ninh Trần lặng lẽ nhét cho Phan Ngọc Thành một mảnh giấy.

"Lão Phan à, ta chỉ giúp ngài tới đây thôi, còn lại trông vào bản lĩnh của ngài."

Lão Phan?

Khóe môi Phan Ngọc Thành giật giật. Y kín đáo mở giấy ra xem, đôi mắt bỗng sáng rực.

Trên mảnh giấy là một bài thơ, đề là "Tặng Nam Chi".

Điều Ninh Trần không biết là, chẳng bao lâu sau khi hắn rời Ninh Phủ, Thường Như Nguyệt cũng rời khỏi Ninh Phủ.

Thường Như Nguyệt tới Phủ Tướng.

Tả Tướng phất tay, ra hiệu cho nha hoàn lui xuống, chỉ để lại hai cha con.

Tả Tướng nhìn con gái: "Sắc mặt không được tốt. Là Ninh Tự Minh ức hiếp con à?"

Thường Như Nguyệt lắc đầu: "Là Ninh Trần."

"Cái đồ con hoang đó? Xảy ra chuyện gì?"

Ánh mắt Thường Như Nguyệt đầy hoảng hốt: "Phụ thân, hắn hình như đã biết con rắn Hắc Diêm Vương là Cam nhi đặt lên giường hắn."

Tả Tướng khẽ nhíu mày, trong lòng giật mình!

Vì chuyện con Hắc Diêm Vương này còn dính dáng tới một kẻ ... Độc Lang Quân!

Độc Lang Quân giỏi hạ độc, trên tay dính mấy chục mạng người, là trọng phạm bị triều đình truy nã.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!