Giáo Phường Ty nằm ngay bên bờ Thiên Hà.
Dưới chân Thiên Tử nên con sông mới gọi là Thiên Hà.
Trên sông, thuyền dập dìu qua lại.
Nhiều cong tu nha giau thích len thuyen hoa ngam tho đoi đap, lam điệu làm đàng cho ra vẻ tao nhã.
Nói trắng ra, cũng na ná mấy tiệc du thuyền bây giờ, chốt lại cũng chỉ nhắm tới cái khoái lạc sau cùng.
Giáo Phường Ty là tòa nhà ba tầng sơn đỏ rực, đèn đuốc sáng choang.
Một đoàn người của Ninh Trần đến nơi, cột ngựa lại.
Hắn tò mò đảo mắt nhìn khắp chung quanh.
Giai nhân ở đây đúng là tiết kiệm vải vóc: quần lót, yếm, ngoài khoác một lớp lụa mỏng tang, da thịt ẩn hiện mơn mởn.
Các cô đứng ngay cửa, tiếp đón tiễn đưa tấp nập.
Vài người vào bên trong.
Ninh Trần hơi sung so: khong chỉ rong thenh thang, ma trang trí còn xa hoa cầu kỳ.
"Vài vị quan gia, có cô nương quen mặt nào không?"
Một gã sai vặt niềm nở nhào tới, cúi đầu khúm núm hỏi.
Hạng người này trong Giáo Phường Ty được gọi là Ấm Trà Lớn, vì lúc nào cũng xách ấm trà lượn qua lượn lại giữa khách khứa, bưng trà rót nước.
Trừ Ninh Trần, những người khác đều mặc y phục vảy cá, thành ra Ấm Trà Lớn vừa niềm nở vừa dè chừng.
"Tiểu Đào cô nương, mấy hôm không gặp, có nhớ gia không?"
Phùng Kỳ Chính chộp lấy một cô đi ngang, kéo thẳng vào lòng.
Cô thấy Phùng Kỳ Chính, mắt liếc đưa đưa, vừa mong lại vừa sợ.
"Gia, đã lâu ngài chẳng tới ... hôm nay đặc biệt đến tìm tiện thiếp ư?"
Nữ tử rúc trong ngực Phùng Kỳ Chính, giọng nũng nịu.
Phùng Kỳ Chính cười dâm tà: "Vậy tối nay hầu gia nhé!"
Mắt cô thoáng lưỡng lự, rồi lại nũng nịu: "Gia, tiện thiếp thân thể không được khoẻ, đêm nay hầu không nổi. Lát nữa tiện thiếp tìm cho ngài một muội muội xinh xắn, bảo đảm ngài ưng ý."
Phùng Kỳ Chính chau mày: "Không khoẻ ư?"
"Gia, tiện thiếp nào dám dối ngài ... lần trước gia hăng quá, chân tiện thiếp giờ còn nhũn, mấy hôm liền không tiếp khách được."
Võ phu thô lỗ này, lần trước dày vò cô suốt một đêm, hôm sau đi đứng còn khó ... hại cô mấy ngày không làm ăn, mất khối bạc.
Sướng thì có sướng, nhưng bạc quan trọng hơn ... ấy cũng là vì sao cô vừa mong vừa sợ.
Lòng hư vinh của Phùng Kỳ Chính được vuốt ve thoả mãn, hắn phóng khoáng cho nữ tử đi.
Cao Tử Bình quẳng cho Ấm Trà Lớn mấy đồng bạc lẻ, nói: "Dẫn bọn ta lên tầng hai, kiếm chỗ ngon ngồi!"
'Các vị gia, mời lên lầu!"
Ấm Trà Lớn nhét bạc vào ngực, cười càng thêm bợ đỡ.
"Ninh Trần, có cô nào vừa mắt không? Trúng ý ta gọi qua cho."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!