Mọi người vừa uống rượu vừa cho Nam Chi co nuong va Vu Diep co nương trình diễn.
Đám văn nhân tài tử phía sau cũng thôi không châm chọc người Giám Sát Ty nữa ... ai nấy đều muốn phô bày mặt tốt nhất của mình.
Kỹ nghệ nấu rượu ở thế giới này chỉ bình thường, độ cồn không cao, đều là rượu gạo, ngòn ngọt ... Ninh Trần thấy ngon miệng, uống thêm mấy chén, đến khi nhận ra thì người đã ngà ngà.
Bỗng Phùng Kỳ Chính hào hứng đập vai hắn: "Mau nhìn, mau nhìn ... Nam Chi cô nương và Vũ Điệp cô nương ra rồi."
Ninh Trần ngoảnh đầu, chỉ thấy hai vị nữ tử dáng người uyển chuyển, bước chân nhẹ như lướt từ cầu thang đi xuống, sau lưng còn theo mấy nha hoàn nhan sắc chẳng tầm thường.
Một người mặc lụa mỏng trắng, da thịt ẩn hiện, làn da trắng mịn, vòng eo nhỏ đến nắm gọn trong tay, khuôn ngực căng đầy như muốn tràn khỏi lớp lụa.
Người kia mặc váy lụa mỏng màu lam nhạt, dáng vóc đẹp đến nỗi khó bề rời mắt.
Song trên mặt cả hai đều phủ một lớp sa trắng, không thấy rõ dung nhan, chỉ nhìn được đôi mắt thu thủy.
Ninh Trần vốn chẳng phải hạng háo sắc, lúc này cũng không nhịn được liếc thêm mấy lần.
"Ninh Trần, mặc váy lụa trắng là Nam Chi cô nương, mặc váy lụa lam nhạt là Vũ Điệp cô nương.'
Phùng Kỳ Chính hớn hở nói.
Ninh Trần trợn mắt: nói thế khác gì không nói? Một người cầm tiêu, một người ôm tỳ bà, chẳng lẽ ta không phân biệt nổi?
"Thế nào? Đẹp chứ?"
Hắn khẽ gật đầu. Dù không thấy rõ mặt, nhưng từ khí chất và cử chỉ cũng đủ biết hai người chắc chắn đẹp như tiên giáng trần.
Xung quanh, mọi ánh mắt đều dán chặt vào Nam Chi và Vũ Điệp, nóng rực như lứa.
Ninh Trần liếc Phan Ngọc Thành: ánh mắt y cứ bám lấy Nam Chi cô nương, không thèm chớp lấy một cái.
Mắt gã cũng tinh tường thật; Nam Chi cô nương tuy là cô nương chốn thanh lâu nhưng vẫn còn giữ mình ... nhưng cưới một người như vậy về, liệu có hợp để chung sống lâu dài không?
Hai người lên đài, đưa mắt nhìn quanh, đảo ánh nhìn khắp sảnh.
Mọi người đều cố ưỡn ngực, ánh mắt nóng bỏng.
Nam Chi và Vũ Điệp không nói nhiều, trực tiếp bắt đầu biểu diễn.
Tiếng tiêu dìu dặt, thanh khiết vang lên, khiến tinh thần người nghe phấn chấn, như thể đang đứng giữa thung lũng phong cảnh hữu tình, thỏa sức hưởng hương hoa tiếng chim.
Liền theo sau là tiếng tỳ bà trong trẻo êm tai.
Ninh Trần không rành âm luật, lúc này cũng nghe mà ngây ngất.
Không ngờ tiếng tiêu và tiếng tỳ bà hòa vào nhau lại hợp tai đến thế?
Chẳng hay biết thời gian trôi, khúc nhạc đã dứt.
Nhưng mọi người vẫn còn chìm đắm, khó lòng tự thoát ra.
"Chu vị công tử đã vui lòng, nô gia xin cáo lui trước!"
Giọng nói êm ái cất lên, đánh thức cả sảnh.
Lâu Tuấn Tài đứng bật dậy trước tiên, bước đến bên đài: "Nam Chi cô nương, đây là bài thơ ta viết riêng tặng cô nương, mong cô nương chớ chê."
Những người khác cũng ùn ùn kéo lên.
"Nam Chi cô nương, đây là dạ minh châu ta sai người từ xứ ngoài mang về cho cô nương."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!