"Canh đại nhân, tên thái giám chết tiệt đó thân thủ lại lợi hại đến thế à?"
Khóe miệng Canh Kinh giật giật: "Ninh Trần, Toàn Công Công là một trong những người Bệ Hạ tin cậy nhất, đứng đầu đám thái giám, nói năng cho cẩn thận vào!”
"Hừ, hắn suýt giết ta, lại không cho ta chửi vài câu cho hả dạ à? Hắn vốn là đồ thái giám chết dẫm, ta còn chưa bảo hắn là đồ ái nam ái nữ mông nát nữa kìa."
Canh Kinh liếc hắn một cái, bất đắc dĩ gật đầu.
Rồi chậm rãi nói: "Thân thủ của Toàn Công Công không kém ta đâu."
Ninh Trần giật mình kinh hãi!
"Khi Bệ Hạ còn chưa đăng cơ, giặc cướp làm loạn, Bệ Hạ bị hơn hai trăm tên địch bao vây truy sát ... Đợi viện binh tới nơi, hơn hai trăm người, không một kẻ sống sót."
Vãi chưởng !!! Ninh Trần đơ người.
Khó trách lần đầu gặp Huyền Đế, bên cạnh chỉ có Toàn Công Công và Niếp Lương.
Hắn thật không ngờ cái tên thái giám ẻo lả đó lại là cao thủ thượng thừa ... Bên cạnh Bệ Hạ chẳng nuôi người nhàn rỗi nào cả.
"Toàn Cong Cong ma gom vay u? Tên đo chắc luyen Quy Hoa Bảo Điển rồi chứ gì?"
Canh Kinh mỉm cười: "Chứ còn sao? Toàn Công Công nhiều phen cứu Bệ Hạ trong cơn nguy hiểm, một lòng trung trinh, nên rất được Bệ Hạ tín nhiệm.
À phải, thứ Quy Hoa Bảo Điển ngươi vừa nói là gì vậy?"
Ninh Trần hì hì cười: "Một môn kiếm pháp rất ghê gớm ... luyện xong thì chỉ có thể nói là 'đê tiện'."
"Canh đại nhân muốn học không?"
Người luyện võ vốn khó cưỡng trước võ học đỉnh cao, mắt hắn sáng lên, hỏi: "Ngươi biết à?"
Ninh Trần lắc đầu: "Ta không biết, nhưng ta nhớ khẩu quyết chiêu đầu tiên."
Canh Kinh vội: "Nói ta nghe thử xem?"
Ninh Trần nhếch môi cười gian: "Chiêu đầu của Quy Hoa Bảo Điển: Muốn luyện thần công, trước hết tự cung."
Sắc mặt Canh Kinh cứng đờ, lườm Ninh Trần một cái đầy bực.
Ninh Trần mặt mũi vô tội: "Ta thề với trời, thật không nói dối."
Canh Kinh cạn lời.
Ninh Trần hì hì cười, lái sang chuyện khác, hỏi: "Canh đại nhân, dạo trước ta vào cung bị thẩm tra, giữa đường gặp thích khách, có tra ra được gì không?"
Dạo này bận bù đầu, suýt nữa hắn quên bén chuyện này.
Canh Kinh lắc đầu: "Bọn đó đều là tử sĩ, nhiệm vụ thất bại là đồng loạt tự vẫn bằng độc rồi."
Đệt !!! Ác vậy sao?
Trong lúc chuyện trò, hai người đã về tới Giám Sát Ty, rồi mỗi người tản đi.
Vừa thấy Ninh Trần, Phùng Kỳ Chính đã ra vẻ đắc chí trông phát ghét.
"Có gì nói nhanh, có rắm thì thả mau!"
Phùng Kỳ Chính nhìn Ninh Trần chằm chằm: "Nói mau, Bệ Hạ ban cho đệ những thứ gì?"
Ninh Trần hơi sững: "Bệ Hạ thưởng cho ta làm gì?"
"Ddejej chế ra được hỏa thương, công lao to như thế, lẽ nào Bệ Hạ không ban thưởng?"
Ninh Trần sững người.
Ừ nhỉ, vì sao Bệ Hạ lại không thưởng cho hắn? Sao lúc đó hắn không nghĩ ra?
Đúng là kiểu người chỉ biết cho đi, lúc ấy lại chẳng thấy có gì sai.
Tất cả tại tên thái giám chết tiệt Toàn Công Công, khi đó hắn chỉ chăm chăm nghĩ chuyện báo thù, hoàn toàn không nghĩ gì khác.
Bệ Hạ đúng là keo kiệt, vẽ cho hắn cái bánh vẽ to tướng, đến ngụm nước cũng không cho, bắt hắn nuốt khan.
Mẹ kiếp ... còn một chuyện hắn cũng quên: hắn còn gửi năm trăm lượng bạc ở chỗ Bệ Hạ, lát nữa phải đòi lại.