Giám Sát Ty, đại lao.
Ninh Trần đang cùng Phùng Kỳ Chính và mấy người nữa bàn xem chuyện hôm nay sẽ dẫn tới hậu quả gì.
Cao Tử Bình lo lắng nói: "Ninh Trần đánh trọng thương Ngô Đại Viễn, ta giờ chỉ sợ trưởng quan không có mặt, Trần Kim Y sẽ thừa cơ chơi xấu."
"Trần Kim Y vốn che chở người nhà, lại nổi tiếng lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn."
Ninh Trần mỉm cười thản nhiên: "Sao, hắn còn dám giết ta chắc?"
"Giết thì chưa tới mức, ta chỉ lo hắn bịa bừa một cái cớ lôi ngươi ra thẩm vấn ... chịu đủ một lượt cực hình trong phòng tra tấn xong, người cũng phế luôn."
Phùng Kỳ Chính cười gian: "Đừng dọa hắn nữa, lỡ dọa Ninh Trần sợ teo, Vũ Điệp cô nương sẽ liều mạng với ngươi đấy."
Ninh Trần còn đang định phản pháo thì bỗng vang lên tiếng bước chân.
Mọi người nhìn ra ngoài cửa lao, sắc mặt đồng loạt biến đổi.
Trần Nhạc Chưong dẫn theo hai Ngân Y xuất hiện!
Ninh Trần cạn lời hẳn.
"Lão Cao, đúng là miệng quạ, nói điều lành thì chẳng linh, điều xấu thì linh như thần."
Một Ngân Y mở cửa.
Mặt mày gian hiểm, chỉ tay vào Ninh Trần, ra lệnh cho hai Ngân Y:
"Loi Ninh Tran ra cho ta."
Thấy vậy, Cao Tử Bình chặn trước mặt Ninh Trần, chắp tay nói: "Không biết Trần Kim Y định dẫn Ninh Trần đi đâu?"
Mắt Trần Nhạc Chương trầm xuống, quát: "Cao Tử Bình, chú ý thân phận của ngươi ... Ta làm việc lại phải bẩm báo với ngươi sao?"
"Thuộc hạ không dám! Chỉ là trước khi đi, Phan Kim Y có dặn chúng ta phải chăm sóc cho Ninh Trần ... xin Trần Kim Y nói rõ, để đợi Phan Kim Y về, ta còn có lời ăn nói.”
Trần Nhạc Chương nhếch môi cười lạnh: "Ngươi dám lấy Phan Ngọc Thành ra dọa ta?"
"Được, đã muốn biết thì ta nói ... Khi chúng ta lục soát Phủ Thị Lang, có người nhà họ Từ tố cáo rằng Ninh Trần qua lại mật thiết với phạm quan Từ Tân Giác."
Sắc mặt Cao Tử Bình biến đổi: "Không thể nào, tuyệt đối là vu oan hãm hại."
"Đúng thế, Ninh Trần vốn dĩ chẳng hề quen Từ Tân Giác."
Trần Nhạc Chương cười mà chẳng có ý cười: "Có phải vu oan hay không, lôi ra thẩm là biết ngay!"
"Cao Tử Bình, lời ta đã nói rất rõ ... Ngươi mà còn cản trở, ta có quyền nghi ngờ ngươi là đồng đảng của Ninh Trần, bắt luôn ngươi lên mà thẩm."
Lông mày Cao Tử Bình nhíu chat, noi: "Tran Kim Y, có thể đợi Phan Kim Y về rồi hãy thẩm được không?"
"Chuyện này đâu đến lượt ngươi quyết ... Cao Tử Bình, kiên nhẫn của ta có hạn, tránh ra!"
Mặt Cao Tử Bình nang như chì; cực hình của Giám Sát Ty han còn rõ hơn ai hết, mấy ai chịu nổi ... Hắn mà nhường đuờng, Ninh Trần bị loi vao phòng tra tấn thì có sống cũng lột một tầng da.
Ninh Trần thì vẫn điềm nhiên, chậm rãi đứng dậy vươn vai, cười nói:
"Lão Cao, tránh ra đi! Các huynh còn chưa nhận ra à? Thằng khốn này hôm nay quyet tâm choi ta rồi."
Phùng Kỳ Chính kéo phắt Ninh Trần lại: "Không thể đi theo hắn! Mấy cái cực hình ấy ta rành hơn ai hết, tay chân đệ mỏng dính thế kia, chịu sao nổi."
Trần Nhạc Chương cười hiểm: "Các ngươi biết rõ quy củ của Giám Sát Ty rồi ... Phạm nhân bị đưa ra thẩm vấn, ai dám cản thì xử như đồng phạm."
"Ninh Trần, ngươi muốn cả ba kẻ đó bị lôi theo ngươi cùng chịu thẩm vấn không?"
Ninh Trần bất đắc dĩ nhún vai: "Được, ta đi với các ngươi."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!