Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Cao Tử Bình nhìn hắn với vẻ bất lực.

Ninh Trần càu nhàu: "Các huynh nhìn cái gì? Ta chẳng phải vì các huynh sao? Buồng ngục này âm u chật chội, chuột gián chạy đầy, nếm mùi chút cho biết là được rồi, các huynh còn muốn ở lâu thật à?"

Phùng Kỳ Chính cười đểu: "Bọn ta đâu có trách đệ, chỉ là lần sau đệ diễn kịch thì báo trước một tiếng được không?"

"Đúng đó, vừa rồi ta đơ luôn, chẳng biết phải phản ứng thế nào."

Trần Xung nói xong, lại cười đểu: "Đã ra ngoài rồi thì tới Giáo Phường Ty đi nào ... lão Phùng bảo sẽ đãi."

Ninh Trần đen mặt.

Một lũ dê xồm, thật xấu hổ khi phải cùng hội cùng thuyền với họ.

Bên này, Phan Ngọc Thành bước nhanh ra khỏi đại lao, không đi tìm Canh Kinh, vì y biết Canh Kinh đã vào cung.

Y đi thẳng tới Tứ Xứ.

"Kim Y Trần của các ngươi có ở đây không?"

Trần Nhạc Chương đang bực bội.

Trước đó ở trong ngục, bị Ninh Trần dọa cho bỏ chạy thục mạng, mất hết thể diện.

Về rồi, y còn sợ hãi cả nửa ngày.

Lúc này mới hoàn hồn, bắt đầu nghi ngờ lời Ninh Trần là thật hay giả.

Càng nghĩ càng thấy Ninh Trần đang nói dối.

Đúng lúc ấy, y nghe thấy giọng Phan Ngọc Thành vang ngoài cửa.

Trần Nhạc Chương nhếch môi cười lạnh.

Phan Ngọc Thành chắc hần đến xin xỏ cho Ninh Trần.

Cái gã Phan Ngọc Thành này, suốt ngày mặt lạnh như tiền, nhìn thôi đã thấy chướng mắt.

Hơn nữa, y vào Giám Sát Ty cùng lúc với Canh Tử Y; hễ có chuyện tốt gì, Canh Kinh cũng ưu ái Phan Ngọc Thành trước, y đã khó chịu với Phan Ngọc Thành từ lâu.

Vừa hay, nhân cơ hội này, cho hắn một phen khó dễ.

"Mời Phan Kim Y vào!"

Trần Nhạc Chương hướng ra ngoài quát.

Ngân Y ngoài cửa cho vào, Phan Ngọc Thành bước vào.

Trần Nhạc Chương ngồi sau chiếc bàn dài, nâng chén trà, cười như không cười: " Phan

Kim Y bận thế mà cũng rảnh ghé Tứ Xứ của ta à?"

Phan Ngọc Thành đi đến đối diện Trần Nhạc Chương, nhạt giọng: "Bình thường ta bận thật, nhưng để đánh ngươi thì bận mấy ta cũng ráng dành thời gian."

Dứt lời, y tung một cước đá thẳng vào chiếc bàn dài trước mặt.

Rầm !!!

Trần Nhạc Chương ngồi sau bàn bị hất cả người lẫn ghế bay ra sau, đập mạnh vào bức tường phía sau.

Chiếc ghế vỡ tan.

Trần Nhạc Chương hự một tiếng, ngã sóng soài, hết sức chật vật.

Hắn giận dữ, chống một tay xuống đất bật người dậy.

Nhưng chờ hắn là một cú đá như roi sắt của Phan Ngọc Thành, rít lên xé gió, quét thẳng vào bờ vai hắn.

Trần Nhạc Chương bị hất văng sang ngang.

Rầm !!!

Chiếc bàn dài đặt hồ sơ án dưới cửa sổ bị hắn đập vào vỡ toang.

Người hắn run lên, khóe môi trào ra một vệt máu.

Hắn gầm lên một tiếng, bật dậy, trừng trừng nhìn Phan Ngọc Thành.

"Phan Ngọc Thành, ngươi dám động thủ với ta?"

Phan Ngọc Thành không đáp, từng bước áp tới.

Trần Nhạc Chương giận điên, gào khản cổ: "Phan Ngọc Thành, ngươi tưởng ta sợ ngươi chắc? Hôm nay đừng hòng bước chân ra khỏi Tứ Xứ của ta."

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!