Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

"Ta nói trước nhé, lão Phùng kia hay nuốt lời lắm ... lão bảo tối nay khao, mà không đi thì mai là không tính nữa đấy."

Phùng Kỳ Chính đá một cước vào mông Trần Xung, mắng: "Cút ... ta nuốt lời bao giờ hả? Đừng có bôi xấu danh tiếng của ta trước mặt Ninh Trần."

Ninh Trần nghĩ nghĩ, lắc đầu: "Các huynh đi đi, ta vẫn nên về nhà tĩnh dưỡng thì hơn."

Lời hắn vừa dứt, đã thấy một đám người khiêng Trần Nhạc Chương lao vào trong sân.

"Đây là ... Trần Kim Y?"

"Hình như đúng thế? Sao lại thành đầu heo rồi?"

"Bị người ta đánh à?"

"Ai mà to gan thế, dám đánh cả Kim Y?"

Ninh Trần chẳng kiêng nể gì, bật cười khùng khục, nghe như heo kêu.

"Để mừng Trần Kim Y bị người ta đập cho thành đầu heo, nhất định phải qua Giáo Phường Ty ăn mừng một phen."

Lời của Ninh Trần khiến đám Ngân Y của Tứ Xứ trừng mắt giận dữ.

Trần Nhạc Chương vừa tỉnh, nghe xong câu ấy của Ninh Trần lại tức đến ngất thêm lần nữa.

Ninh Trần cười lớn: "Đi, gọi cả lão Phan, chúng ta cùng đi."

Tâm trạng hớn hở, hắn quay về Nhất Xứ.

Vừa vào sân đã thấy mấy thị vệ của cung chủ đứng trước cửa phòng Phan Ngọc Thành.

"Xem ra lão Phan có việc, không đi được rồi, chúng ta tự đi thôi."

Ninh Trần vừa dứt lời, đã nghe trong phòng vọng ra tiếng Phan Ngọc Thành: "Ninh Trần, vào đây!"

Ninh Trần sững một thoáng, cất bước vào phòng.

Trong phòng, ngoài Phan Ngọc Thành, còn có một người khiến Ninh Trần nghiến răng ken két ... Toàn Công Công.

"Chậc chậc ... chẳng phải Toàn Công Công đay sao? Không ở trong cung hầu Bệ Hạ, lại chạy ra ngoài xách lồng chim đi dạo à?"

Toàn Công Công ngẩn ra; tuy không nghe hiểu hết ... nhưng nhìn vẻ mặt Ninh Trần cũng biết câu "xách lồng chim đi dạo" chẳng phải lời hay ho gì.

"Ninh công tử, nô gia vất vả lắm mới tìm được công tử đấy."

Ninh Trần sững sờ: "Ông tới tìm ta? Bệ Hạ có điều gì sai bảo ư?"

Hắn tưởng Toàn Công Công đến tìm Phan Ngọc Thành.

Toàn Cong Cong khong đap, ma hoi: "Nghe Kim Y Phan noi cong tử bị thương, có nặng không?"

Ninh Trần cười nhạt: "Ta mà noi không nặng, co phải ông se that vong lắm không?"

"Ninh công tử vẫn còn trách nô gia chuyện lỗ mãng trước đây ư?"

Ninh Trần hừ một tiếng. Lỗ mãng ư? Suýt nữa thì siết đứt cổ hắn rồi.

Toàn Công Công mỉm cười, chỉ vào chiếc bàn bên cạnh: "Ninh công tử, không biết mấy thứ này có khiến công tử bỏ được thành kiến với nô gia không?"

Lúc bước vào hắn đã thấy, trên bàn chất đầy đồ, đều phủ vải, chẳng rõ là gì.

"Ý ông là, mấy thứ này là cho ta?"

Toàn Công Công mỉm cười gật đầu: "Ninh công tử, mở ra xem đi."

"Ta nói cho ông biết, ta đây nóng tính lắm ... đừng tưởng biếu cho ta chút đồ là xong chuyện, ta ... "

Vừa nói hắn vừa vén tấm vải phủ, mắt lập tức đờ ra.

Vãi chưởng !!!

Những thỏi vàng xếp chồng kia suýt chói lòa mù mắt hắn.

Ninh Trần quay đầu nhìn Toàn Công Công, khó tin hỏi: "Thật là cho ta sao?"

Toàn Công Công gật đầu: "Ninh công tử vừa ý chứ? Có thể tha thứ cho sự lỗ mãng trước kia của nô gia không?"

"Vừa ý, quá vừa ý!"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!