Hồ Cường gào thét như lợn bị chọc tiết, toàn thân co giật.
Thủ thuật sai khớp!
Ở đại lao của Giám Sát Ty, Đào Tê Chí đã dạy hắn chiêu này.
Đây là lần đầu hắn dùng, còn hơi lóng ngóng.
Ninh Trần lại túm lấy vai còn lại của Hồ Cường, cổ tay vừa bẻ.
Rắc !!!
Lại một tiếng xương lệch khớp ghê rợn khiến ai nấy lạnh sống lưng.
Hồ Cường đau đến thét gào, toàn thân co giật dữ dội.
Chiêu sai khớp này là bẻ lệch khớp xương, gân mạch như sợi dây cao su bị kéo căng đến cực hạn, sắp đứt ... đau đến muốn sống không bằng chết.
Hồ Cường, một công tử bột quen sống sung sướng, chịu sao nổi? Đau đến trợn trắng mắt, suýt ngất lịm.
Một mùi khai nồng nặc lan ra.
Hắn đau đến đái ra quần.
"Phụ thân cứu con, cứu con ... "
Ninh Trần lạnh lùng nói: "Đừng kêu nữa, chẳng ai cứu nổi ngươi ... Muốn sống thì tự cứu mình đi, nói ta biết vợ Sài Đại Tráng ở đâu?"
"Nàng ... nàng đi từ lâu rồi, không ở nhà ta ... "
Ninh Trần khẽ ồ một tiếng: "Ta thấy công tử Hồ chỉ được cái mồm cứng ... Vừa hay, ta chuyên trị đủ loại cứng miệng."
Vừa nói, hắn vươn tay bóp chặt xương hàm của y.
Rắc !!!
Hàm dưới của Hồ Cường bị tháo khớp.
Hồ Cường lại thét lên như lợn bị chọc tiết, âm thanh chẳng còn giống tiếng người.
"Dừng tay! Dừng tay ... Ta sẽ kiện ngươi, ta sẽ cáo tấu ngươi trước mặt Bệ Hạ ... "
Hồ Mậu Đức gào thét đến điên dại.
Ninh Trần lãnh đạm liếc hắn một cái, cười lạnh:
"Cứ đi! Chẳng ai cản ngươi ... có điều, ngươi là cái thá gì? Có tư cách diện thánh à?"
Vừa dứt lời, lại một tiếng rắc, hàm của Hồ Cường được nắn trở lại.
Nhưng Ninh Trần không hỏi nữa.
Mà tiếp tục tháo khớp hàm y, rồi lại nắn vào, rồi lại tháo ra ... lặp đi lặp lại hơn chục lần!
Tiếng cọ xát xương ken két dồn dập khiến ai nấy lạnh buốt khắp người, kinh hãi nhìn Ninh Trần.
Người ta vẫn bảo người của Giám Sát Ty là Diêm Vương sống, quả chẳng sai!
Ninh Trần lần cuối nan lại hàm cho Hồ Cường, lạnh lùng hỏi: "Cho ngươi thêm một cơ hội, trả lời lại câu ta vừa hỏi?"
"Ở ... ở sân ... sau ... trong ... gi ... ếng ... "
"Gì? Ở đâu? Nói lại!"
Hàm của Hồ Cường bị tháo hơn chục lần, nói năng khó nhọc, Ninh Trần nghe không rõ.
Ngay lúc Hồ Cường hé miệng, mặt mày Hồ Mậu Đức xám ngoét như đưa đám, khàn cả giọng gào lên: "Không được nói, không được nói đâu ... "
"Câm miệng!"
Ninh Trần quay phắt lại quát: "Ngươi dám bật thêm một câu, ta chém ngươi trước."
Lời vừa dứt, hắn túm tóc Hồ Cường giật ngược, ghé tai sát miệng y: "Nói lại lần nữa, người ở đâu?"
"Ở ... sân ... sân sau ... trong ... gi ... iếng ... "
Ninh Trần cau mày, hắn chỉ nghe được là người ở sân sau, còn chỗ nào?
Bỗng sắc mặt hắn biến đổi, quát: "Ý ngươi là người ở giếng sân sau phải không?"
Hồ Cường khó nhọc gật đầu.
Trong đầu Ninh Trần ong lên một tiếng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!