Lúc này Ninh Trần đã vào tới sân sau, trông thấy cái giếng mà Hồ Cường nhắc tới.
Miệng giếng bị một tấm đá xanh đậy kín.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cái giếng ấy, mặt hắn sa sầm lại: hắn biết thê tử của Sài Đại Tráng e là dữ nhiều lành ít.
Miệng giếng còn ướt, chứng tỏ dưới giếng có nước.
Nếu là giếng cạn, con người ta còn có thể níu chút đường sống.
Nhưng giếng có nước, cơ may sống sót gần như không còn.
Ninh Trần sai bước toi, doi tam đa xanh trên miệng gieng, tho đau xuống nhìn.
Dưới giếng mù mờ, chẳng thấy rõ gì.
Hắn lấy que đánh lửa mồi lửa rồi quăng xuống.
Nho anh lua leo let hat ra, han thay tren mat nuoc co mot than nguoi troi lap
lờ.
Sắc mặt Ninh Trần khó coi tột độ.
Hắn vẫn đến muộn rồi!
Hắn đã hứa với Sài thúc và Sài Đại Tráng, nhất định đưa người còn sống trở
vê.
Mà giờ người đã chết ... hắn cũng chẳng biết phải ăn nói thế nào với Sài thúc tây?
Nghĩ đến Sài thuc, đến Sài Đại Tráng đã quỳ lạy khẩn cầu hắn cứu lấy thê tử mình, lại thêm đứa nhỏ khóc gào đến xé lòng, lửa giận trong ngực Ninh Trần bốc lên ngùn ngụt, ý muốn giết người dâng trào.
Hắn quay phắt đầu nhìn đám gia đinh.
Gia đinh kia sợ đến "phịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên hồi cầu xin: "Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng ... tiểu nhân chỉ là kẻ hầu hạ tầm thường, thật sự không biết gì cả."
Ninh Trần nhìn chằm chẳm hắn ta, nhấn từng chữ: "Đến Giám Sát Ty, tìm một người tên là Cao Tử Bình, thuật lại tất cả những gì đã xảy ra ở đây ... Nếu không chuyển lời đến nơi đến chốn, ta giết sạch cả nhà ngươi."
"Tiểu nhân đi ngay, đại nhân yên tâm, tiểu nhân nhất định chuyển lời đến nơi ... "
Gia đinh run lẩy bẩy, lồm cồm đứng dậy rồi cắm đầu chạy.
Sắc mặt Ninh Trần lạnh như băng, sải bước về sân trước.
Nhưng vừa từ sân sau bước ra, Hồ Mậu Đức dẫn mấy gia đinh xông tới: "Đại nhân, việc này không như ngài nghĩ đâu! Người đàn bà kia không phải do chúng ta giết, ả tự sẩy chân rơi xuống giếng, đến khi chúng ta phát hiện, muốn cứu thì đã không kịp rồi."
"Đại nhân, lời ta nói đều là thật. Ả ở phủ ta, ngày thường chỉ giặt giũ làm lặt vặt. Ả là lúc giặt đồ bên giếng thì sẩy chân ngã xuống.'
"Ta biết chúng a che giấu không báo là không đúng, ta có thể bồi thường cho nhà ả một trăm lượng bạc."
Ánh mắt Ninh Trần lạnh lẽo, không nói một lời, xông lên tung một cước.
Rầm!
Hồ Mau Duc bị đa vang ngua ra đat.
Ninh Trần rút đao, đâm thẳng vào bắp đùi hắn ta.
"Á ... "
Hồ Mậu Đức gao len tham thiết như lợn bị chọc tiết!
Vài gia đinh bên cạnh mặt mày tái nhợt, sợ đến run cầm cập.
"Ta là tú tài của Đại Huyền, không chứng không cứ mà dám đả thương ta, ngươi ... á ... "
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!