Chẳng mấy chốc, Ninh Trần đã đuổi kịp cỗ xe ngựa.
"Dừng xe!"
Ninh Trần quát vang.
Lưu quản gia thét lớn: "Đừng dừng lại, mau chạy!"
Hắn biết rất rõ, liều một phen thì may ra còn đường sống.
Một khi vào Giám Sát Ty thì chết là cái chắc.
Tên gia đinh quất roi ngựa điên cuồng.
Ninh Trần nổi giận, hắn muốn nhảy lên xe nhưng tốc độ quá nhanh, thử mấy lần cũng không nhảy lên được.
"Điêu Thuyền, tông vào bọn chúng cho ta."
Điêu Thuyền to con hơn hẳn con ngựa kéo xe kia.
Con ngựa như hiểu lời Ninh Trần.
Bất chợt tăng tốc, lao thẳng vào con ngựa kéo xe.
Con ngựa kia bị húc lệch đi, lao chéo về phía một gốc cây bên đường.
Con ngựa kia cũng tinh khôn, nó lách sát thân cây, nhưng càng xe thì đập mạnh vào thân cây.
Rắc!
Càng xe gãy rời, một nửa chiếc xe cũng húc vào cây.
Âm !!!
Cả cỗ xe vỡ tan tành chỉ trong chớp mắt.
Con ngựa kia thì không hề hấn, dây cương đứt phựt, bị hoảng sợ nên hí vang phóng thắng vào rừng.
Ninh Trần ghì cương Điêu Thuyền, vỗ vỗ cổ nó: "Tốt lắm!"
Dứt lời, hắn xoay người xuống ngựa, rút đao bên hông, sải bước tới.
Tên gia đinh đánh xe bị một đoạn càng xe gãy đâm xuyên người, chết thê thảm.
Người trong xe vẫn còn sống, ngoài Lưu quản gia và Hồ Cường còn có một tên gia đinh nữa.
Cả ba đều trọng thương, cú va chạm dữ dội làm xương gãy gân đứt, chỉ còn rên rỉ thảm thiết.
Ninh Trần hất văng mảnh gỗ vỡ dưới chân, bước tới trước mặt Hồ Cường.
Hồ Cường mặt mũi be bét máu, đôi mắt trừng trừng kinh hãi nhìn Ninh Trần, há miệng như muốn cầu xin tha mạng mà chẳng phát nổi tiếng, cổ họng chỉ khò khè quái dị, khóe môi máu tươi trào ra không ngớt.
Có lẽ cú va chạm đã làm nội tạng hắn tổn thương nặng.
Ninh Trần lạnh lùng nhìn hắn: "Hồ Cường, ngươi cưỡng bức phụ nữ nhà dân, coi mạng người như cỏ rác, sợ tội bỏ trốn ... Ta tuyên xử tử tại chỗ, lập tức thi hành!"
Lưỡi đao trong tay Ninh Trần lóe lên hàn quang!
Phập !!!
Một nhát gần như chém rời đầu.
Ninh Trần xách đao bước tới trước mặt Lưu quản gia: "Lúc Hồ Cường làm ác, ngươi chẳng ít lần bày mưu phải không?"
Chưa đợi Lưu quản gia cầu xin, Ninh Trần đã vung đao chém xuống, tiễn hắn xuống gặp Diêm Vương.
Rồi hắn tiến tới tên gia đinh thoi thóp kia, chẳng nói một câu, kết liễu bằng một nhát đao.
Ninh Trần không đổi sắc, hất máu trên lưỡi đao, rồi dùng áo tên gia đinh lau sạch vệt máu.
Đang định rời đi, hắn bỗng khựng lại.
Ninh Trần lục soát người bọn chúng một lúc.
Cuối cùng chỉ tìm thấy trên người Lưu quản gia tấm ngân phiếu một trăm lượng, thêm mấy lượng bạc vụn.
Bọn chúng chạy trốn quá vội, không kịp mang theo nhiều tiền bạc.
Ninh Trần cất ngân phiếu đi; dẫu số bạc này không thể khiến vợ Sài Đại Tráng sống lại, nhưng với nhà họ, ít ra cũng đỡ chật vật hơn đôi chút.