Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Ninh Trần từ biệt Sài thúc, cưoi con Điêu Thuyền lóc cóc trở về.

Về đến Giám Sát Ty, Phan Ngọc Thành cùng mọi người đã quay lại.

Phan Ngọc Thành bảo hắn, Hồ Mậu Đức và Hồ Cường đã bị xử trảm, những kẻ liên can đã bị giam, nhà họ Hồ cũng bị niêm phong.

"À đung rồi, cai kia là của ngươi."

Phan Ngọc Thành chỉ chiếc bàn cạnh cửa sổ, trên có một cái khay phủ vải vàng.

Thứ này trông hắn thấy quen quen: "Cho ta à?"

"Bệ Hạ ban thưởng cho ngươi đấy!"

Ninh Trần đi tới vén tấm vải vàng lên, bên dưới là những thỏi vàng xếp ngay ngắn.

Phan Ngọc Thành nói: "Bệ Hạ có chỉ: Ngô Đại Viễn gian dâm hành hung, trảm!"

"Trần Nhạc Chương quản thuộc hạ không nghiêm, phạt bổng một năm, đánh trượng ba mươi, do ngươi giám hình."

"Canh Tử Y cũng bị phạt mất một tháng nguyệt bổng."

"Bệ Hạ khen ngươi cương trực, không a dua nịnh bợ, thiết diện vô tư ... thưởng ngươi nghìn lượng vàng."

Nói đến câu cuối, vẻ mặt Phan Ngọc Thành có phần gượng gạo.

Bệ Hạ thiên vị Ninh Trần lộ liễu quá rồi.

Dù Ngô Đại Viễn có sai, cũng chẳng đến lượt Ninh Trần xử trí ... đáng ra Ninh Trần phải bị phạt, ai ngờ chẳng những không phạt còn được thưởng.

Bệ Hạ thật không sợ Ninh Trần ỷ sủng sinh kiêu sao?

Âm u trong lòng hắn tan biến, mặt mày hớn hở: "Bệ Hạ anh minh quá, lần sau gặp, ta nhất định quỳ xuống dập đầu tạ ơn Người!"

"Lão Phan, bao giờ ta được nện Trần Nhạc Chương đây?"

Khóe miệng Phan Ngọc Thành giật một cái: "Chỉ cho ngươi giám hình, không cho hành hình ... Canh Tử Y nói rồi, tạm định là sáng mai hành hình."

Ninh Trần vui hớn hở gật đầu.

"Lão Phan, số vàng này cứ để chỗ ngài trước, đến lúc tan làm ta quay lại lấy."

Hắn lấy mười thỏi vàng, đặt lên bàn trước mặt Phan Ngọc Thành, cười: "Đây là phí giữ hộ!"

Phan Ngọc Thành còn định từ chối, Ninh Trần đã nói trước: "Đừng khách sáo ... không phải tất cả cho ngài đâu, chia một nửa cho Canh Đại Nhân, tháng nguyệt bổng bị phạt ấy, để ta bù!"

Phan Ngọc Thành nghĩ nghĩ một lát, không nói thêm gì nữa.

Ninh Trần lại lấy hơn chục thỏi, bọc vải vàng, đi tới chỗ mọi người.

Vừa vào cửa, hắn đã nhảy phốc lên một cái bàn.

"Các con, mau lại đây gọi cha!"

Tất cả người trong phòng khựng tay, kẻ thì quay đầu, người thì ngẩng lên nhìn Ninh Trần.

Rồi ai nấy ngơ ngác nhìn nhau, ánh mắt nhìn hắn có phần lo lắng ... trông Ninh Trần không được bình thường cho lắm.

Hắn thò tay vào bọc, móc ra hai thỏi vàng, quẳng cho hai Ngân Y đứng gần mình nhất.

Ánh mắt mọi người lập tức sáng rực.

"Tối nay Giáo Phường Ty, ta bao ... bọn nghịch tử này, còn không mau gọi cha?"

"Cha ... "

Phùng Kỳ Chính phản ứng nhanh nhất, co giò lao tới.

Trần Xung bám sát phía sau, gào to "cha ruột!"

Những người khác thấy vậy, ùa nhau xúm lại, tranh nhau gọi "cha".

Mẹ kiếp !!!

Quả là một đám không biết liêm sỉ, có sữa là mẹ, có tiền là cha.

Ninh Trần vội nhảy xuống bàn, quát: "Mỗi người một thỏi, ai cũng có phần!"

Cuối cùng, ai nấy đều cầm được một thỏi vàng.

Thật ra một thỏi vàng cũng không nhiều, chỉ đáng mười lượng bạc thôi.

Phùng Kỳ Chính sà lại: "Ninh Trần, đệ vẫn nên bớt tiêu đi thì hơn? Theo cách đệ đốt tiền thế này, đống vàng Bệ Hạ thưởng trụ không nổi mấy ngày đâu."

"Bệ Hạ lại thưởng ta nghìn lượng vàng nữa, tiêu không hết, thật sự tiêu không hết ... "

Ninh Tran ra vẻ khổ nao, lắc lư cái đầu trông muốn ăn đòn.

Phùng Kỳ Chính gào lên vì ghen tị.

Hắn bóp cổ Ninh Trần: "Khai mau, vì sao Bệ Hạ tốt với đệ như thế? Có phải đệ là hoàng tử thất lạc chốn dân gian không?"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!