"Dạ đúng, hắn vẫn ngấm ngầm thu mua Khoáng Thạch Đơn Sa, rồi bán lại với giá cao cho Dưỡng Đan Ty."
Hoàng Hậu lặng im một lúc, rồi nói: "Vậy tức là, không phải phía chúng ta để lộ sơ hở?"
"Không ạ!"
"Thế thì tốt."
Lão thái giám thưa: "Nương nương, nhưng chuyện này vẫn phải giải quyết sớm ... Tuy ta không trực tiếp nhúng tay, nhưng lỡ Giám Sát Ty lần ra manh mối nào đó, rất có thể bất lợi cho nương nương."
Hoàng Hậu khẽ gật đầu.
"Ngươi qua Phủ Tướng một chuyến, bảo Tả Tướng lo liệu cho êm ... đừng để dây dưa đến bổn cung."
"Dạ, nô tài đi ngay."
Mặt Hoàng Hậu xám lại, ánh mắt u ám, nghiến răng nói: "Ninh Trần ... hay lắm, sớm muộn có ngày, bổn cung sẽ khiến ngươi chết không chỗ chôn."
Còn lúc này, Ninh Trần đã tới Giáo Phường Ty.
Giờ này người của Giám Sát Ty chắc chắn đang làm đêm, thẩm vấn đám giả thần giả thánh kia.
Bây giờ mà quay về, thể nào cũng bị bắt đi làm phu.
Thế nên, hắn ghé Giáo Phường Ty, tìm Vũ Điệp làm vài chuyện ... hao sức.
Nghe nói Ninh Trần tới,
Vũ Điệp mừng rỡ chạy ra tận cửa đón.
Giờ Vũ Điệp ăn mặc đã kín đáo lắm rồi.
Xiêm y trên người nàng là đồ mới, may từ lụa Ninh Trần tặng.
Trước kia nhìn vào là biết gái chốn phong trần.
Giờ thì y phục nền nã như một tiểu thư khuê các.
"Ninh lang?"
Ninh Trần ôm lấy vòng eo thon của nàng, khẽ chạm môi lên chiếc miệng đỏ au kia.
"Mau rót cho ta ít nước, bận rộn cả đêm, cổ họng khô như bốc khói."
Vũ Điệp vội sai Tiểu Hạnh: "Mau pha cho Ninh lang một ấm trà nóng."
"Không cần, uống nguội mới đã khát!"
Ninh Trần bước tới, nhấc ấm trên bàn rót cho mình một chén lớn, hai ngụm đã cạn.
Một mạch uống liền ba chén, hắn mới thấy dễ chịu hơn chút.
"Nước đúng là đã đời ... giống như nàng vậy."
Vũ Điệp chưa hiểu ra, nhìn hắn ngơ ngác.
Ninh Trần kéo nàng vào lòng, thì thầm bên tai: "Phụ nữ vốn là từ nước mà ra; riêng nàng, 'nước' lại càng nhiều."
Mặt Vũ Điệp thoắt cái đỏ bừng.
Bàn tay Ninh Trần theo bản năng trượt vào vạt áo nàng, nhưng không lọt vào được.
Cúc áo trên cổ áo nàng nhiều quá.
Vũ Điệp đỏ mặt, ngoan ngoãn mở mấy chiếc cúc, để tay hắn dễ bề lách vào.
Cảm nhận sự mềm mại, săn căng trong lòng bàn tay, hơi thở hắn dần nặng
nề
Vũ Điệp khẽ rên một tiếng, người nhũn ra, ngã vào vòng tay hắn.
"Ninh lang, nô gia hầu chàng tắm nhé ... "
Ninh Trần mơn man một lúc, mới gật khẽ một tiếng, thu tay về.
Hai chân Vũ Điệp mềm nhũn, vịn mãi mới đứng vững, hai đùi bất giác cọ vào nhau ... Vừa tắm xong, e là lại phải tắm lần nữa rồi.
Nàng sai người chuẩn bị bồn tắm, rắc đầy cánh hoa, hầu Ninh Trần tắm rửa.
Ninh Trần kéo thẳng nàng vào bồn ... rồi cuộn sóng dưới làn nước.
Đêm đó, Huyền Đế không ngủ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!