Mắt Lão Bảo Tử sáng rỡ, vội hỏi: "Công tử nói thật chứ?"
"Quân tử nhất ngôn, nghìn vàng cũng không đổi."
Nói dứt câu, Ninh Trần quay người rời đi.
Thấy Ninh Trần quay lại, mắt Vũ Điệp tràn đầy mong đợi: "Bà chủ đồng ý rồi chứ?”
Ninh Trần mỉm cười gật đầu, khẽ ừ một tiếng.
"Hay quá!"
Vũ Điệp mừng rỡ như mở cờ, gương mặt bừng sáng.
"Ninh lang, chờ một chút!"
Vũ Điệp chạy vào phòng, chẳng mấy chốc đã trở ra, trên mặt phủ một tấm lụa mỏng màu trắng.
Ninh Trần nắm tay nàng: "Ta và nàng tới Thiên Phúc Lâu lót dạ trước, có no bụng mới có sức mà dạo phố."
Vũ Điệp ngoan ngoãn khẽ vâng: "Tất cả nghe Ninh lang."
Ninh Trần đánh xe ngựa tới Thiên Phúc Lâu, đặt một phòng riêng.
Lúc lên lầu, vừa hay gặp mấy gã công tử bột say khướt đi xuống.
Ninh Trần che Vũ Điệp ra sau lưng, sợ nàng bị va phải.
Nào ngờ khi lướt qua nhau, một tên công tử nhìn Vũ Điệp thêm mấy lần, bỗng thò tay giật phắt tấm lụa trên mặt nàng.
Vũ Điệp kêu khẽ một tiếng, vội ôm lấy mặt.
Sắc mặt Ninh Trần sầm xuống, nhấc chân đá thẳng vào mặt đối phương.
Bốp!
Theo sau là một tiếng thét thảm, mấy gã công tử đâm sầm vào nhau, lăn nhào xuống cầu thang.
Chốc lát, tiếng kêu la dậy lên, rối như canh hẹ.
Thực khách dưới tầng một đồng loạt ngoái sang, ai nấy trố mắt sững người.
Ninh Trần quay người, lạnh lùng nhìn bọn chúng.
Vài tên công tử lồm cồm bò dậy, nhếch nhác thảm hại.
"Máu, ta chảy máu rồi, ta chảy máu rồi ... "
Có tên khi rơi xuống cầu thang hắn va đầu, trán toác máu, hoảng hốt gào thét.
Còn tên to gan giật khăn che mặt của Vũ Điệp bị Ninh Trần đá một cước trúng mặt, gãy mất hai chiếc răng, mồm đầy máu tươi.
"Răng của ta, răng của ta ... "
Ninh Trần nhìn hắn, mặt không chút cảm xúc.
Hắn ghét nhất loại người uống quá chén là sinh tật, gây chuyện khắp nơi, không có chút phép tắc nào.
"Ngươi, ngươi dám đánh bọn ta?"
Một gã chỉ thẳng vào Ninh Trần, gầm lên: "Ngươi biết bọn ta là ai không?"
"Một tên Ngân Y quèn như ngươi mà dám đánh bọn ta ... ngươi chết chắc rồi, sẽ chết rất thảm ... "
Ninh Trần nhếch mép cười lạnh: "Ngươi là ai? Nói thử xem, dọa nổi ta không.'
"Ta là con trai của Binh Bộ Thị Lang La Cao Phong, La Hữu Khang."
Mọi người ồ lên xôn xao.
Binh Bộ Thị Lang, ấy là chính tam phẩm cơ đấy.
Trong lòng Ninh Trần chỉ cười lạnh: Chính tam phẩm thì nhằm nhò gì; hôm qua hắn vừa cùng Thượng Thư Bộ Binh, chính nhị phẩm, ngồi ăn với nhau.
"Một tên Ngân Y cỏn con dám hành hung giữa chốn đông người, ngươi chết chắc."
"Sau lưng hắn kia chẳng phải Vũ Điệp cô nương của Giáo Phường Ty sao?"
"Đúng là ả ... Một kẻ phong trần thế mà cũng vác mặt đến đây? Bôi bác quá, còn ra thể thống gì!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!