Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Khi Niếp Lương dẫn người tới Giám Sát Ty thì Ninh Trần đã rời đi.

Hắn không đi một mình; đi cùng còn có Cao Tử Bình, Trần Xung, Phùng Kỳ Chính.

Ba thẳng súc sinh này chẳng đời nào giúp không ... xong việc thế nào hắn cũng phải đãi bọn họ vào Giáo Phường Ty uống trà, nghe hát.

Bốn người mặc thường phục, cưỡi ngựa phóng tới miếu hoang ngoài thành.

Tên phu xe hẹn Ninh Trần đến miếu hoang vào giờ Hợi (khoảng 9-11 đêm).

Dĩ nhiên hắn chẳng dại gì đến đúng giờ hẹn; phải đi sớm thăm dò địa hình, chuẩn bị mọi thứ.

Mặt trời vừa lặn, họ đã tới nơi.

Trước hết giấu kỹ ngựa, rồi ẩn mình trong bóng tối rình quan sát.

"Lão Phùng, vào dò thử xem."

Tên phu xe nhận mặt được Ninh Trần, nên lúc này hắn tạm thời không thể lộ diện.

Phùng Kỳ Chính gật đầu, giả bộ đi ngang qua, đi một vòng quanh miếu hoang, rồi đường hoàng bước thẳng vào.

Chẳng mấy chốc, Phùng Kỳ Chính quay lại.

"Bên trong không có ai!"

Ninh Trần nghĩ một lúc rồi hỏi: "Bên trong có chỗ nào ẩn nấp không?"

Phùng Kỳ Chính lắc đầu: "Xà nhà, đống cỏ khô, sau tượng thần ... chỗ nào cũng giấu người được. Nhưng bọn ám sát ngươi toàn cao thủ, e là khó qua nổi tai mắt của chúng."

Mấy người chỉ đành nấp trong bóng tối chờ đợi.

"Tuyết rơi rồi!"

Cao Tử Bình thì thào.

Những bông tuyết lả tả rơi đầy trời.

Đây là trận tuyết đầu tiên của năm nay.

Trần Xung kéo chặt chiếc áo choàng dày vào người: "Lạnh chết mất! Lát nữa nhất định phải vào Giáo Phường Ty làm chén rượu cho ấm người."

Phùng Kỳ Chính cười dâm dê: "Ngươi là muốn kiếm cô nương sưởi ấm người chứ gì?"

Trần Xung hì hì: "Ngươi không muốn chắc?"

"Ta không muốn ... ta muốn tìm hẳn hai cô."

Trần Xung vừa cười vừa chửi: "Làm người cho ta nho đi! Đung là đồ suc sinh, lần nào cũng hành đến mức hôm sau các cô nương không xuống nổi giường, thành ra gái ở Giáo Phường Ty chẳng cô nào muốn tiếp khách của ngươi nữa."

"Hết cách, biết làm sao được, ai bảo ta sung sức cơ chứ?"

Phùng Kỳ Chính đắc ý rạng rỡ.

Bỗng y huých huých Ninh Trần: "Đột nhiên cảm hứng tuôn trào, ta làm được một bài thơ, đệ bình giùm ta xem."

Ba người quanh Ninh Trần đều ngẩn ra: "Thẳng này mà cũng biết làm thơ á?"

Phùng Kỳ Chính thuộc dạng thô kệch, chữ nghĩa mù tịt.

Ninh Trần cười: "Nói nghe thử xem."

Phùng Kỳ Chính lắc lư cái đầu, ngâm nga: "Mông cô nương trắng như tuyết, ta mê mông chứ chẳng mê tuyết ... thế nào?"

Ba người bên Ninh Trần đều sững sờ!

Phùng Kỳ Chính đắc ý: "Ninh Trần, đệ có tài văn chương, bình cho ta một câu

đi."

"Hay, thơ hay ... đúng là kiệt tác thế gian! Chỉ hai câu này thôi đã đè bẹp hết thảy những gì ta từng viết ... Lão Phùng, huynh đúng là thiên tài, bội phục!"

Phùng Kỳ Chính cười toét đến mang tai.

"Vậy đệ nói dùng hai câu thơ này, ta có gõ được cửa phòng các cô nương Thập Nhị Phòng không?"

Ninh Trần gật đầu, nghiêm túc nói: "Chắc chắn rồi ... trừ Nam Chi với Vũ Điệp ra, mười phòng còn lại mà nghe kiệt tác thế gian này, thể nào cũng vừa khóc vừa gào xin được lên giường với huynh! Ngay cả các tiểu thư khuê các khắp Kinh Thành cũng sẽ tranh nhau đòi lấy huynh."

Phùng Kỳ Chính liếc đắc thắng sang Cao Tử Bình với Trần Xung một cái.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!