"Không đuổi kịp?"
Phùng Kỳ Chính mặt mày u ám, tức tối: "Thằng khốn đó thuộc địa hình trong thành như lòng bàn tay. Chúng ta đuổi đến một con hẻm thì hắn vứt ngựa, tẩu thoát!”
Nói rồi liếc đám xác dưới đất: "Thật ác độc, vung tay một cái mà mấy mạng người toi đời!"
Ninh Trần nói: "Là Độc Lang Quân!"
Cao Tử Bình và Phùng Kỳ Chính kinh hãi!
"Hóa ra là thằng chó đó, bảo sao nhìn cách chết của bọn này ta thấy quen quen."
Cao Tử Bình nhíu chặt mày: "Tên này biến mất mấy năm, lại xuất hiện đúng lúc này ... Ninh Trần, hắn nhằm vào đệ đấy, giữa hai người có thù oán gì không?"
Ninh Trần lắc đầu: "Ta với hắn không quen biết, hắn muốn giết ta ... hẳn là có kẻ đứng sau sai khiến."
"Ninh Trần, vậy sau này phải cẩn thận hơn nữa! Tên này lòng dạ rắn rết, chẳng còn chút nhân tính."
Ninh Trần gật đầu, khẽ ừ.
Phùng Kỳ Chính lấy làm lạ: "Độc Lang Quân muốn giết đệ, với bản lĩnh của hắn, tự ra tay là được ... sao còn phải thuê người hành thích?"
Ninh Trần lắc đầu: "Ta đoán có hai khả năng: Thứ nhất, hắn không có cơ hội. Ta thường ở cạnh các huynh, chỗ ta lui tới đông người, hắn là kẻ bị truy nã, không dám bám theo ta, sợ lộ mặt.
Thứ hai, hắn không nắm chắc phần thắng. Ta cũng đâu phải hạng dễ xơi ... hắn giỏi dùng độc, nhưng thân thủ không quá mạnh.
Tóm lại, hắn không muốn lộ diện. Một khi lại bị Giám Sát Ty bám theo, muốn thoát thân lần nữa sẽ khó lắm."
Phùng Kỳ Chính cười lạnh: "Thế chẳng phải đã lộ rồi sao? Đã biết hắn ở Kinh Thành, lần này dẫu có chui vào hang chuột, cũng lôi hắn ra cho bằng được."
Ninh Trần nói: "Lần này hẳn là ngoài ý muốn. Độc Lang Quân cũng không ngờ bọn chúng vì nể phục cách đối nhân xử thế của ta nên đã khai ra hắn.
Trần Xung đã quay về Giám Sát Ty báo cho Canh Tử Y rồi."
Đang nói, ánh mắt Ninh Trần dừng lại ở con ngựa của Độc Lang Quân.
"Các huynh có nghe câu 'ngựa già biết đường' chưa?"
Cao Tử Bình và Phùng Kỳ Chính sững một thoáng, rồi lập tức hiểu ra.
"Ý của đệ là có thể lần theo con ngựa này để tìm ra Độc Lang Quân?"
Ninh Trần mỉm cười: "Con ngựa này chưa chắc của Độc Lang Quân ... nhưng nhìn là biết ngựa tốt, ngựa tốt ắt nhớ đường về chuồng."
Cao Tử Bình ngắm nghía một hồi rồi nói: "Đây là một con ngựa Đại Uyển, giống quý, nhà thường dân không kham nổi."
Ninh Trần nheo mắt, nói: "Chúng ta chờ một lát, chắc Trần Xung sắp về ... đến lúc đó, để con ngựa này dẫn chúng ta về chỗ chủ của nó."
Ba người chờ chừng một canh giờ.
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên.
Dẫn đầu là Phan Ngọc Thành.
Theo sau là hơn chục Ngân Y và hơn chục Hồng Y.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!