Ninh Trần hiểu ý, xem ra muốn lục soát Phủ Tướng là không thể rồi.
Tuy có chút thất vọng, nhưng đó cũng là điều hắn đã lường trước.
Có điều giờ đã có thể khẳng định, Độc Lang Quân đang ẩn trong Phủ Tướng ... chỉ cần âm thầm theo dõi Phủ Tướng, chẳng tin Độc Lang Quân trốn được cả đời.
Phan Ngọc Thành nói: "Tả Tướng đại nhân, cáo từ!"
Ninh Trần đang định theo Phan Ngọc Thành rời đi, bỗng khựng lại, nhìn chằm chẳm nam tử mặt dài đứng sau lưng Tả Tướng, trầm ngâm.
Bỗng, con ngươi hắn co rụt lại: "Là ngươi?"
Phan Ngọc Thành cùng mấy người dừng bước.
"Ninh Trần, sao thế?"
Ninh Trần chỉ vào nam tử mặt dài phía sau Tả Tướng, quát: "Hắn từng ám sát
ta."
Mọi người đều chăm chú nhìn sang.
Nam tử mặt dài lại tỏ vẻ nghi hoặc: "Vị đại nhân này nhầm rồi chăng?"
Ninh Trần cười lạnh, trầm giọng: "Hôm ấy ta ở ngoài đường cái, suýt bị xe ngựa của ngươi tông chết ... chẳng lẽ ngươi quên rồi?"
Ninh Trần vốn tưởng đối phương sẽ chối, không ngờ hắn lại cười bảo: "Đại nhân vừa nhắc, ta cũng nhớ ra rồi ... quả có chuyện ấy."
Tả Tướng trầm giọng hỏi: "Chuyện gì thế?"
"Bẩm Tướng gia, hom đo tiểu nhan ra ngoai làm việc, con ngựa kinh hãi nên suýt xông vào vị đại nhân này."
Tả Tướng giận dữ: "Đồ khốn, đến cái xe ngựa cũng không điều khiển cho ra hồn, thì làm được trò trống gì? Con không mau xin lỗi Ninh Ngan Y?"
"Vâng!"
Nam tu mat dai buoc toi truoc mat Ninh Tran, chap tay: "Ninh Ngan Y, thực sự xin lỗi ... hôm ấy ngựa hoảng, suýt nữa đâm chết ngài, khiến ngài phải lăn lộn dưới đất trong bộ dạng nhếch nhác, tất cả đều là lỗi của tại hạ."
'Ninh Ngân Y bụng dạ khoan dung, hẳn sẽ không chấp nhặt tiểu nhân chứ? Nếu Ninh Ngân Y khó mà hả giận, trừng phạt tiểu nhân thế nào cũng được ... hay là thế này, ngài giết ta đi?"
Đúng là khiêu khích trắng trợn.
Miệng nói xin lỗi, mà từng chữ từng câu đều là giễu cợt.
Phùng Kỳ Chính cùng những người khác cũng giận tím mặt.
Đường đường là Ngân Y của Giám Sát Ty, lại bị người ta trêu ngươi ngay trước mặt, trớ trêu là còn chẳng làm gì được hắn?
Người ta nói ngựa bị hoảng, ngươi đâu thể thật sự giết hắn được chứ?
Ninh Trần nhìn hắn với vẻ mặt không chút cảm xúc.
Nam tử mặt dài nhìn chòng chọc Ninh Trần đầy thách thức, khóe môi nhếch lên nụ cười giễu cợt.
Thân thủ ngươi chắc không tệ, so với vị Đinh Quản gia kia thì ai lợi hại hơn?'
Ninh Trần bỗng hỏi một câu kỳ quặc.
Nam tử mặt dài khựng lại, mơ hồ cảm thấy không ổn, nhưng vẫn đáp: "Tại hạ thân thủ cũng tầm tầm như Đinh Quản gia!"
Ninh Trần cười: "Vậy ta chắc chắn không đánh lại ngươi rồi."
Đối phương nhếch môi giễu cợt: "Ninh Ngân Y tuổi còn trẻ, tương lai biết đâu có ngày đuổi kịp ta."
Ninh Trần ồ một tiếng, bỗng trợn tròn mắt, nhìn ra sau lưng hắn, hốt hoảng kêu: "Tả Tướng, ngài ... "
Nam tử mặt dài tưởng Tả Tướng xảy ra chuyện, theo bản năng ngoái đầu lại.
Bốp !!!
Nào ngờ đúng khoảnh khắc hắn vừa quay đầu, Ninh Trần tung một cú đá hiểm ác và chuẩn xác thẳng vào hạ bộ.
Đối phương gào thảm một tiếng, âm thanh chẳng còn giống tiếng người.
Ninh Trần hai ngón tay như tia điện, đâm mạnh vào mắt hắn.
Hắn một tay ôm hạ bộ, một tay bịt mắt, kêu thảm như lợn bị chọc tiết!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!