Phùng Kỳ Chính trông đám người cười ngả nghiêng, vẻ đắc ý trên mặt hắn từng chút một tắt ngấm!
Dù có ngốc đến đâu, hắn cũng biết mọi người đang cười hắn.
"Mẹ nó, cười cái gì? Ông đây làm bài thơ này không hay chắc?"
Phùng Kỳ Chính hơi bực.
Ninh Trần cố nín cười, nói: "Được, viết rất hay, bọn họ ghen tị với huynh đấy!"
"Thật chứ?"
Ninh Trần nghiêm túc gật đầu.
Phùng Kỳ Chính trừng mắt nhìn hắn: "Cút! Ông đây không tin ngươi, ở đây thằng đểu nhất chính là ngươi."
Ninh Trần ra vẻ vô tội.
"Không tin thì thôi!"
Ninh Trần ngáp một cái, bận rộn cả ngày, quả thật hơi mệt ... nắm tay Vũ Điệp lên lầu.
Về phòng, Vũ Điệp sai người chuẩn bị nước nóng.
Nàng đến sau lưng Ninh Trần, dịu dàng bóp day các huyệt trên đầu giúp hắn đỡ mệt.
Tắm rửa xong, mặt Vũ Điệp ửng hồng.
Vừa rồi hai người lại quấn quýt đùa nhau dưới nước.
Ninh Trần bế nàng lên giường.
Ninh Trần không kìm được thán phục: Vũ Điệp đúng là nảy nở; trông mảnh mai nhưng chỗ nào cần đầy đặn thì đều đầy đặn, da trắng mịn như lụa, đôi chân dài khiến người ta mê mẩn, lại thêm khuôn ngực kiêu hãnh.
Ninh Trần khẽ đè lên người nàng, chuyển từ dưới nước lên giường.
Mây mưa xong, Ninh Trần ôm lấy thân ngọc khiến người ta lưu luyến không dứt, trong lòng nhắc đi nhắc lại phải tự kiềm chế ... giữ sức mới là quan trọng.
"Khoái lạc dâm dục chỉ chốc lát, hậu hoạ nặng tựa núi cao. Gươm tâm tuệ chém dâm ma, an nhàn vui sướng tựa thần tiên ... "
Nghe tiếng lầm bầm của Ninh Trần, Vũ Điệp ngẩng khuôn mặt nhỏ, nhìn hắn đầy tình ý: "Ninh lang nói gì thế? Nô gia nghe không rõ."
Ninh Trần nhìn gương mặt xinh tươi nõn nà của nàng, phong tình phơi phới, tim không khỏi rung lên: "Ta đang nói ... đổi tư thế, làm thêm lần nữa!"
Hôm sau, tinh mơ.
Ninh Trần từ Giáo Phường Ty bước ra, mấy người Phùng Kỳ Chính đã đợi hắn sẵn bên ngoài.
Tuyết đêm qua rơi không ít, trắng xoá một vùng, vạn vật khoác tấm áo bạc.
Mấy người cưỡi ngựa, hướng đến Giám Sát Ty.
Trên đường, một đám súc sinh bàn xem ở Giáo Phường Ty cô nào phục vụ đã tay, ai dáng người bốc nhất.
Phùng Kỳ Chính mặt mũi đắc ý: đêm qua hắn kêu tận hai cô, để xem hôm nay hai nàng có bò nổi khỏi giường không.
Ninh Trần hết sức hâm mộ: cái đồ súc sinh này thể lực đúng là tốt thật.
Đúng lúc ấy, một kỵ mã phi như bay tới.
Người trên lưng ngựa là thị vệ trong cung.
Tới trước mặt mọi người, thị vệ ghìm cương dừng lại.
"Ninh Ngân Y, Bệ Hạ triệu ngươi vào cung!"
Ninh Trần khẽ sững: sáng sớm thế này, Bệ Hạ tìm mình có việc gì?
Giờ này chẳng phải Bệ Hạ đang thượng triều sao?
Chẳng lẽ Bệ Hạ biết mình ngủ lại Giáo Phường Ty đêm qua, gọi vào để mắng cho một trận?
Ninh Trần theo thị vệ vao Hoàng Cung, tới Ngự Thư Phòng.
"Thần, tham kiến Bệ Hạ!"
Huyền Đế nhìn Ninh Trần, mày nhíu chặt: "Ngươi quả là chẳng rảnh rỗi chút nào nhỉ?"
Ninh Trần chưa hiểu mô tê gì, chỉ thấy có mùi chẳng lành.
"Hôm qua buổi sáng dắt theo một cô kỹ nữ diễu phố, quậy tung Thiên Phúc Lâu ... buổi chiều thì bị ám sát, tối đến lại chạy ra miếu hoang ngoại thành, rồi lại chạy tới Phủ Tướng làm loạn, nửa đêm còn có sức mò vào Giáo Phường Ty; một ngày mười hai canh giờ mà ngươi xoay xở kiểu gì cho đủ thế?"
Má nó !!!
Hắn bắt đầu nghi ngờ thật sự rằng Bệ Hạ gắn máy theo dõi lên người hắn rồi
à?
Nhưng nói thế mới thấy, mình đúng là có hơi hướng "bậc thầy quản lý thời gian".
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!