Cách dùng hỏa thương, may hom trước Ninh Trần đã truyền dạy cho những người thợ khéo tay.
Ninh Trần khom người thưa: "Bệ Hạ, ba nghìn khẩu hỏa thương, chẳng phải nên trang bị cho ba nghìn binh lính sao?"
Huyền Đế lườm hắn một cái: "Trẫm phải lập Hỏa Khí Doanh ở Kinh Thành, chỉ có thể cấp cho ngươi một nghìn khẩu thôi."
Khoé miệng Ninh Trần giật nhẹ: còn ăn bớt kiểu này nữa à? Ngài muốn thì sau này tự chế thêm chẳng phải xong sao?
"Tạ ơn Bệ Hạ!"
Huyền Đế trầm giọng: "Ninh Trần, ngươi tuổi còn trẻ, lại là lần đầu lĩnh binh; đến biên giới ắt sẽ bị bài xích ... ngươi đã chuẩn bị chưa?"
Ninh Trần gật đầu: "Thần đã sẵn sàng!"
"Tốt, đừng để Trẫm và Trần Lão Tướng quân thất vọng."
Huyền Đế nói rồi liếc nhìn Toàn Công Công.
Toàn Công Công bước sang bên, hai tay dâng một thanh kiếm vàng bước tới.
Thanh kiếm này chế tác vô cùng tinh xảo.
"Ninh Trần, nay Trẫm ban cho ngươi ngự kiếm; thấy ngự kiếm như thấy Trẫm thân lâm."
Mắt Ninh Trần sáng rực: chẳng phải chính là Thượng Phương bảo kiếm sao?
"Tạ ơn Bệ Hạ!"
"Đừng vội cảm tạ Trẫm. Phải nói rõ ba điều trước đã: cầm ngự kiếm trong tay, ngươi có quyền tiên trảm hậu tấu ... nhưng chỉ được dùng ba lần."
"Hả?"
Ninh Trần hơi ngơ ngác.
Nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra: Bệ Hạ sợ hắn lạm quyền.
Huyền Đế lo chính điều ấy ... Ninh Trần đến Quốc Cữu còn dám chém, nếu cầm ngự kiếm mà không ràng buộc, chỉ e sẽ gây ra chuyện tày đình.
Huyền Đế trầm giọng: "Ninh Trần, ngày mai Trẫm sẽ hạ chỉ, phong ngươi làm đại tướng quân Bắc Phạt."
Mắt Ninh Trần bừng sáng.
'Đừng mừng vội, chỉ là tạm thời ... đợi ngươi trở về, vẫn là Ngân Y của Giám Sát Ty."
Ninh Trần muốn trợn trắng mắt mà không dám.
"Trẫm nhớ quê ngươi ở Linh Châu, phải không?"
Ninh Trần khẽ sững, rồi vội đáp: "Đúng! Linh Châu, huyện Dương An, thôn Trường Thọ."
"Hôm qua Trẫm nhận tấu, huyện Dương An dạo này giặc cướp hoành hành, binh lực huyện nha thiếu thốn. Trên đường ra biên giới, cứ xuôi theo dòng mà đi, vừa khéo đi ngang Linh Châu thì tiện thể ghé huyện Dương An một chuyến ... cũng để Trẫm xem ngươi có tài làm tướng lớn như Trần Lão Tướng quân nói hay không."
Huyện Dương An loạn giặc cướp?
Ninh Trần mừng thầm: vừa hay lấy bọn sơn tặc đó luyện tay.
'Thần, lĩnh chỉ!"
Huyền Đế phất tay, vẻ chán ghét nói: "Được rồi, cút đi ... mau về tắm rửa, người toàn mùi phấn son, nồng đến mức làm Trẫm nhức đầu."
Xàm quá, có phải ngài chưa từng ngửi mùi hương tử tế đâu? Phòng của Vũ Điệp thoang thoảng hương lan, ngửi vào còn thấy khoan khoái, có làm ai khó chịu đâu? Ninh Trần điên cuồng càm ràm trong bụng.
Tội nghiệp Bệ Hạ, chắc ngửi quen cái mùi người già trên người Hoàng Hậu - mụ phù thuỷ già ấy rồi.
"Thần, cáo lui!"
"Ninh Trần, ngươi chờ một lát!"
Ninh Trần đang chuẩn bị lui ra thì Huyền Đế lại gọi hắn.
"Ngươi biết làm diều giấy không?"
"Hả?"
Ninh Trần ngơ ngác như bò đội nón.
Huyền Đế chau mày: "Không biết?"
Chẳng phải chỉ là cái diều thôi sao? Có gì khó. Ninh Trần gật đầu: "Biết ạ. Bệ Hạ muốn thả diều giấy u? Thần về chuẩn bị, làm xong sẽ dâng lên."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!