Ninh Trần rời Hoàng Cung, không đến Giám Sát Ty mà quay về Ninh Phủ. Hắn phải mau mang một nghìn lượng bạc đưa cho Lão Bảo Tử của Giáo Phường Ty, nếu không ả sẽ coi hắn là đồ đểu giả lừa tiền gạt tình.
"Tứ công tử, rốt cuộc cũng về rồi?" Ninh Trần đang định quay về viện của mình thì Ngô quản gia đã chạy ào tới. Hắn liếc ông ta một cái: "Sao? Trong nhà có người chết à?"
"Tứ công tử, chuyện này không thể đùa được đâu ... Hôm nay là ngày tế tổ, lão gia dặn hễ Tứ công tử về thì lập tức đến từ đường."
Lúc này Ninh Trần mới sực nhớ: trận tuyết đầu mùa hẳng năm là ngày các gia đình trong Đại Huyền cúng tổ. Vốn dĩ hắn chẳng muốn đi, nhưng nghĩ tới việc mình đến thế giới này rồi mà còn chua từng bái tế mẫu thân, han chợt ngẩn ngơ suýt nữa quên mất mình là kẻ xuyên không đến đây.
Ninh Trần theo Ngô quản gia đến từ đường. Trước kia, hắn không có tư cách bước vào nơi này. Trong từ đường, bài vị xếp thành từng hàng, trước mỗi bài vị đều thắp đèn trường minh nên trong phòng ấm hẳn lên.
"Nghịch tử, ngươi còn biết quay về ư? Hôm nay là ngày tế lễ, ngươi chạy đi đâu?" Ninh Tự Minh giận dữ quát.
"Giám Sát Ty làm việc, còn cần bẩm báo với Thượng Thư Ninh sao?"
Bị chặn họng, sắc mặt Ninh Tự Minh tức thì u ám, xám xịt.
"Ninh Trần, thái độ gì đấy? Trước linh vị trưởng bối mà lại vô lễ như thế à?" Ninh Cam vội nhảy ra trổ tài "dạy dỗ".
Ninh Mậu giọng điệu mỉa mai: "Đúng thế, chẳng có quy củ gì ... Tưởng mặc được Ngân Y của Giám Sát Ty là có thể cãi lại trưởng bối chắc?"
"Ninh Trần, tính khí ngươi phải sửa đi ... Phụ thân nói cũng là vì muốn tốt cho ngưʼơi.”
"Phải đấy, bọn ta là ca ca của ngươi, nói đều vì muốn tốt cho ngươi ... Cái thái độ này, để người ta nói ngươi là thằng nhà quê không được dạy dỗ, mất mặt là mất mặt Ninh Phủ đấy."
Ba huynh đệ, kẻ một câu người một lời, thi nhau mắng nhiếc Ninh Trần.
"Được rồi! Các người đừng nói nó nữa. Ninh Trần từ nhỏ lớn lên nơi thôn cùng xóm vắng, không ai dạy bảo, không hiểu quy củ cũng là điều khó tránh ... Sau này chậm rãi dạy nó là được." Thường Như Nguyệt bày vẻ "hòa giải", làm bộ làm tịch.
Ninh Trần đặt thanh ngự kiếm bọc vải xuống cạnh cửa, mặc kệ bọn họ sủa ầm ĩ, ánh mắt hắn dừng lại trên các linh vị đặt trên bàn thờ.
"Thượng Thư Ninh, chẳng lẽ ngươi không thấy ở đây thiếu một bài vị sao?"
Ninh Tự Minh ngơ ngác: "Thiếu bài vị của ai?"
Nén giận, Ninh Trần nghiến răng nhả từng chữ: "Bài vị của mẫu thân ta!"
Ninh Tự Minh vốn là một thư sinh nghèo, truy lên tám đời cũng chỉ là thứ dân. Để phô trương mình nay đã công thành danh toại, hắn bèn lập bài vị cho cả đám họ hàng xa của nhà họ Ninh, có kẻ quan hệ hầu như chẳng dính dáng gì. Thế mà riêng bài vị của mẫu thân Ninh Trần lại không có ở đây.
Sắc mặt Ninh Tự Minh bỗng chốc thay đổi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!