Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Nếu không, Ninh Trần đã khuân sạch từ lâu.

Nhưng không vội-mấy thứ đó sớm muộn gì cũng là của hắn. Mẹ con Thường Như Nguyệt chang phải sợ hắn chia gia sản sao? Ninh Tự Minh chẳng phải hám vinh hoa phú quý sao? Vậy thì cứ lấy hết những thứ bọn họ coi trọng nhất.

Cuối cùng, dưới gầm giường trong phòng Ninh Cam, họ tìm thấy ngự kiếm.

Giấu dở tệ.

Tìm được ngự kiếm, Ninh Trần liền đưa người quay về Giám Sát Ty.

Thấy hắn, Phan Kim Y vội hỏi: "Tìm được chưa?"

Ninh Trần gật đầu.

"Bọn họ đều ở đại lao cả chứ?"

Phan Kim Y nói: "Mẹ con Thường Thị ở đại lao, Ninh Thượng Thư ở chỗ Canh Tử Y."

Ninh Trần nhíu mày.

Phan Kim Y giải thích: "Kẻ khác thì không chức không tước, nhưng Ninh đại nhân là Quan nhị phẩm triều đình ... nếu không có thánh chỉ của Bệ Hạ thì không được giam giữ, càng không được dùng nhục hình."

Ninh Trần khẽ "ừ" một tiếng, tỏ ý đã rõ.

Sau đó, hắn đi thẳng đến đại lao.

Phùng Kỳ Chính và mấy người đang chờ ngay cổng.

"Ninh Trần, đệ với mấy thằng đó thực sự cùng một cha à?"

Ninh Trần nhướng mày: "Sao?"

"Thằng tên Ninh Mậu ấy, trên đường áp giải đã sợ vãi ra quần ... còn hai đứa kia thì khóc gào ầm ĩ."

Ninh Trần cười lạnh: "Công tử ăn sung mặc sướng, mấy ai cứng cựa?"

Nói rồi, hắn bước vào đại lao.

Từ xa đã nghe tiếng kêu khóc thê thảm của bọn Ninh Cam, như thể cha ruột vừa chết.

Đến trước nhà giam, chỉ thấy ba anh em Ninh Cam co rúm một góc, run lẩy bẩy, khóc rống như chết cha.

Thường Như Nguyệt bị nhốt ở buồng đối diện, sợ đến hai mắt đờ đẫn, toàn thân run rấy.

Ninh Trần ra hiệu ngục tốt mở cửa buồng giam của ba người Ninh Cam.

Cửa mở, hắn sải bước đi vào.

"Nhà giam của Giám Sát Ty bọn ta cũng không đến nỗi tệ nhỉ?"

Ninh Trần nhìn bọn họ với vẻ khinh bỉ.

"Ninh Trần, thả chúng ta ra, chúng ta sai rồi, cầu ngươi thả chúng ta ra ... "

"Chúng ta biết lỗi, chúng ta xin lỗi, xin ngươi, thả chúng ta với ... "

"Ninh Trần, xin ngươi, chúng ta đều là một nhà, ngươi không thể đối xử với chúng ta như thế ... "

Vừa thấy Ninh Trần, cả ba sợ đến quỳ rạp xuống đất, dập đầu cầu xin.

Ninh Trần lạnh lùng nhìn: "Đừng thế. Bài vị của mẫu thân ta đến nhà thờ tổ của nhà họ Ninh còn không vào nổi; nếu không phải Ninh Thượng Thư thương hại, ta cũng chẳng bước nổi qua cổng Ninh gia ... 'đồ con hoang' trong miệng các ngươi, sao xứng là một nhà với các ngươi?"

"Các ngươi đều là thiếu gia Ninh Phủ, đừng có quỳ ... Ta thích cái bộ dạng ngông nghênh bất kham của các ngươi lúc trong nhà thờ tổ sỉ nhục ta và mẫu thân ta hơn."

"Người đâu, lôi cả ba vào phòng tra tấn, ta muốn tự mình thẩm vấn."

Cả ba sợ đến bay mất hồn vía.

"Ta không đi, ta không đi ... "

"Ninh Trần, chúng ta biết sai rồi, miệng chúng ta tiện, chúng ta không phải người, xin ngươi tha cho chúng ta ... "

Ánh mắt Ninh Trần lạnh băng, nhạt giọng: "Các ngươi không phải biết sai, các ngươi chỉ là sợ mà thôi."

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!