"Ninh Trần, có phải ngươi cố ý để thanh ngự kiếm sau cánh cửa không?"
Thường Như Nguyệt nhìn chằm chằm Ninh Trần hỏi.
"Phải thì sao? Không phải thì sao? Trách thì trách các ngươi quá tham lam."
Thường Như Nguyệt lạnh lùng trừng hắn: "Ngươi đối với huynh đệ ruột mà độc ác như vậy, nếu truyền ra ngoài, không sợ bị thiên hạ chê cười sao?"
Ninh Trần nhàn nhạt nói: "Ta làm gì cũng ngẩng mặt không thẹn với trời, cúi đầu không thẹn với đất, trong lòng không thẹn với chính mình; thiên hạ muốn cười thì cứ để họ cười!"
"Ninh Trần, ta cầu xin ngươi ... đừng làm hại bọn họ, các ngươi đều họ Ninh, là huynh đệ, đáng lẽ phải đồng tâm hiệp lực ... "
"Nếu được chọn, ta thà chẳng mang họ Ninh."
Ninh Trần cắt ngang lời bà ta, không thèm để ý Thường Như Nguyệt, quay người đi vào phòng tra tấn.
Bên trong tối tăm chật chội, mùi máu tanh nồng nặc, mặt đất nhuộm đỏ sẫm, do máu tươi ngấm lâu ngày.
Ba anh em nhà Ninh Cam từ nhỏ sống trong nhung lụa, đã bao giờ thấy cảnh này?
Nơi đây với bọn họ chẳng khác gì địa ngục trần gian.
Cả ba bị trói trên giá tra tấn.
Ninh Mậu sợ đến tè cả ra quần, ướt nhẹp, mắt đầy vẻ hoảng sợ.
Hai kẻ còn lại tuy chưa đến mức đó, mặt mũi cũng tái mét.
Ninh Trần lấy từ bức tường bên cạnh xuống một cây roi đỏ sẫm đen lại vì ngâm máu lâu ngày.
Hắn không hề do dự, sải bước tới trước mặt Ninh Cam, quất thẳng một roi.
Chát !!!
Áo quần Ninh Cam rách toạc, trên làn da mỏng để lại một vệt máu dài.
"A ...! "
Tiếng thét thê lương vang dội khắp phòng tra tấn.
Ninh Hưng và Ninh Mậu đứng bên cạnh nhìn mà suýt sợ chết khiếp.
Chát !!!
Ninh Trần vung tay, lại quất thêm một roi vào người Ninh Cam.
Ninh Cam gao lên thê thảm!
Hắn lại quất mấy roi thật nặng, rồi mới lạnh giọng hỏi:
"Ta hỏi các ngươi một câu: ai trả lời được thì miễn cho kẻ đó đòn roi.
Ai đã đặt con rắn Hắc Diêm Vương đó lên giường ta?"
Hỏi xong, hắn lạnh lùng quan sát phản ứng của cả ba.
Trong mắt hoảng sợ của Ninh Hưng và Ninh Mậu thoáng qua vẻ ngờ vực; chỉ riêng Ninh Cam thì càng hoảng hốt hơn.
Phùng Kỳ Chính mấy người nhìn nhau.
Thì ra có một đứa trong ba tên này đã đặt một con rắn Hắc Diêm Vương lên giường Ninh Trần?
Thế chẳng phải muốn đẩy hắn vào chỗ chết sao.
Ninh Trần nhìn chằm chẳm Ninh Cam: "Ngươi biết chứ?"
Ninh Cam liều mạng lắc đầu.
"Ta ... ta không biết Hắc Diêm Vương gì hết, chưa từng thấy bao giờ."
Ninh Trần nhếch môi cười lạnh: "Tốt lắm! Đã không biết thì tiếp tục."
Hắn quay người bước đến trước mặt Ninh Hưng.
Ninh Hưng sợ đến tái nhợt, van vỉ: "Ninh Trần, xin ngươi, tha cho ta ... ta thề từ nay không bắt nạt ngươi nữa."
"Hổ sa đồng bằng bị chó khinh, đến lúc hổ về rừng mới biết sợ à? Muộn rồi!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!