"Tạ long ân Bệ Hạ!"
Ninh Trần cười khổ, trong lòng vô cùng không phục.
Nhưng biết làm sao?
Hoàng quyền là trên hết; Bệ Hạ muốn đánh ngươi, ngươi chẳng những không được phản kháng, còn phải nói cảm ơn!
Toàn Công Công liếc Bệ Hạ, thấy Bệ Hạ liếc mắt ra hiệu cho ông, bèn hiểu ngay ... Bệ Hạ không thật sự muốn trị phạt Ninh Trần, chỉ dọa hắn thôi.
"Công tử Ninh, theo ta nào."
Ninh Trần bất đắc dĩ đứng dậy, đang định theo Toàn Công Công đi lĩnh trượng, thì nghe Cửu Công Chúa nói:
"Phụ hoàng, vừa rồi Ninh Trần đùa với con thôi mà? Hắn đâu có làm nhục con ... phụ hoàng đừng đánh hắn nữa được không?"
"Hắn đến giúp con làm diều giấy, còn bị ăn đòn, oan uổng biết bao!"
Ninh Trần nhìn Cửu Công Chúa đầy cảm kích. Nhóc con này tuy hơi chua ngoa, nhưng đáy lòng vẫn rất lương thiện.
Cửu Công Chúa lại lườm hắn một cái.
Ninh Trần chỉ có thể cười khổ: xem ra nhóc con này để bụng hắn rồi.
Huyền Đế nhìn sang Ninh Trần: "Hoài An thay ngươi cầu tình, ngươi không có gì muốn nói sao?"
"Thần đa tạ điện hạ! Công chúa quả là người đẹp nết na, ai gặp cũng đem lòng mến ... "
Cửu Công Chúa nhịn không được bật cười khúc khích: "Miệng lưỡi trơn tru, ta thấy ngươi đáng bị ăn trượng đấy."
Khóe môi Huyền Đế khẽ nhếch, nhìn Ninh Trần ... thằng nhóc này rõ ràng có cái miệng khéo, sao lại chậm hiểu thế?
"Được rồi, Hoài An đã mở lời cho ngươi, Trẫm tạm tha cho ngươi!"
"Đa tạ Bệ Hạ!"
Ninh Trần vội vã tạ ơn. Hú hồn ... suýt nữa thì ăn một trận đòn.
"Đừng mừng vội ... ngươi chọc Hoài An giận, phải dỗ nó vui lên, bằng không Trẫm vẫn sẽ phạt ngươi."
Ninh Trần đen mặt.
Dỗ kiểu gì? Hát cho nàng một bài ru à?
Thấy Ninh Trần đơ như khúc gỗ, Huyền Đế nổi giận ... thẳng này, cho cơ hội mà không biết tận dụng.
"Bài thơ vừa nãy của ngươi, vẫn còn non tay ... phạt ngươi làm lại một bài."
"Làm hay, Trẫm tha ... làm dở, tự đi lĩnh ba mươi trượng."
Không phải Huyền Đế sợ con gái mình ế chồng.
Ông muốn gả Cửu Công Chúa cho Ninh Trần là để trói chặt hắn vào.
Ninh Trần tài hoa ngút ngàn, nay ở Kinh Thành được người đời tôn là Tiên Thi, chờ danh tiếng lan xa, sau này lừng danh văn đàn Đại Huyền, hô một tiếng trăm người hưởng ứng, sức ảnh hưởng không nhỏ.
Hơn nữa, Trần Lão Tướng quân bảo hắn có tài thao lược bậc đại tướng ... người như vậy quá xuất sắc; chỉ có biến hắn thành người của Hoàng Thất, Huyền Đế mới hoàn toàn yên tâm, mới có thể để hắn ở lại phò tá thái tử.
Ninh Trần thở phào: chỉ là một bài thơ thôi, miễn không phải ăn đòn là được.
"Thần tuân chỉ!"
Huyền Đế hỏi: "Bao lâu thì làm xong?"
"Thần đã làm xong rồi ạ!"
Huyền Đế hơi sững: chẳng cần nghĩ ư?
"Đứng dậy mà nói."
"Tạ ơn Bệ Hạ!" Ninh Trần đứng dậy, chỉnh lại y phục, rồi đọc:
"Gió tuyết đè ta mấy năm liền, ta cười gió tuyết nhẹ như bông.
Người khen Kinh Thành hoa đẹp như gấm vóc, riêng ta khi đến lại chẳng gặp mùa xuân.”
Trong lòng Huyền Đế và Cửu Công Chúa chợt rúng động.
Bài thơ chẳng mấy liên quan đến tuyết, mượn cảnh nói tình, giãi bày nỗi u uất trong tim.