Một nhóm người đi ra phía sau núi của quân doanh ... vách đá phía nam dựng đứng, cheo leo.
Tên lính muốn tỉ thí với Ninh Trần không cao lắm, nhưng tay chân lại dài, thoăn thoắt như khỉ.
Hắn nhìn về phía Ninh Trần, nói: "Ninh tướng quân, ta với ngài leo tay không, ai lên đỉnh trước thì thắng, được chứ?"
Ninh Trần mỉm cười gật đầu.
Tề Nguyên Trung chau mày, thoáng lo lắng: "Chúng ta đi vòng theo sườn núi lên trên, thả một sợi dây xuống ... các ngươi buộc vào eo, lỡ tay còn có dây giữ, không đến nỗi mất mạng."
Tên lính kia hiển nhiên rất tự tin vào kỹ thuật leo của mình, lại nhìn Ninh Trần dò ý.
Ninh Trần mỉm cười. Nếu không áp chế được đám binh sĩ này bằng thực lực, sau này còn chỉ huy thế nào.
"Không cần đâu, leo tay không đi, nào!"
Ninh Trần xoa xoa tay, bước đến chân núi.
Hắn ngó sang tên lính, cười: "Bắt đầu đi!"
Tên lính nhe răng cười: "Ninh tướng quân, vậy tiểu nhân xin mạo muội trổ chút tài mọn!"
Ninh Trần khẽ cười, xoa tay, bắt đầu leo.
Tên lính ngón tay to bè, móc chặt vào các khe đá, lao nhanh lên trên, tốc độ kinh người.
Còn Ninh Trần thì mới vào đã tụt lại mấy mét!
Trước đó hắn vừa liên đấu mấy trận, cơ thể đã hơi rã rời, hơn nữa, leo núi muốn nhanh cũng phải chắc bước.
Chỉ chăm chăm vào tốc độ, e leo đến nửa chừng là kiệt sức.
Hơi thở của Ninh Trần rất đều, cố gắng không phung phí chút sức nào.
Chẳng mấy chốc, hắn đã kém tên lính kia hơn mười mét.
Kỹ thuật leo của tên lính quả thật không tệ.
Nhưng đến lưng chừng, tốc độ hắn chậm hẳn, thở dốc liên hồi.
Hắn không khởi động, cứ đua tốc độ, gắng sức liên tục nên mất sức quá nhanh.
Ngoái đầu nhìn, hắn thấy Ninh Trần đã đuổi kịp.
Hắn lại cố tăng tốc, cắm đầu bò lên.
Nhưng theo thời gian, tay chân hắn bủn rủn, hơi thở dồn dập, mắt bắt đầu tối sầm.
Bất ngờ, phiến đá hắn bấu tay vào vỡ vụn.
"A -... "
Một tiếng thét thất kinh, hắn rơi thẳng xuống.
Sắc mặt Ninh Trần khẽ đổi, điều hắn lo rốt cuộc vẫn xảy ra.
Thực ra hắn hoàn toàn có thể vượt qua tên lính này, chỉ là lo y bị trượt ngã.
Ninh Trần đạp chặt hai chân vào một hõm đá, tay phải bấu lấy một khe ngang, gắng vươn người sang trái.
Đúng khoảnh khắc tên lính rơi sượt qua, hắn chộp trúng cánh tay đối phương.
Cu giat dữ dội khien co bap han đau nhoi như rach toạc, không kìm noi hự lên một tiếng.
Đám lính phía dưới trông thấy cảnh tượng thót tim ấy thì biến sắc, kêu ầm lên kinh hãi!
"Bấu lấy khe đá bên trái, đạp chân cho vững."
Tên lính sợ đến trắng bệch, tay chân mềm nhũn, thử mấy lần vẫn không bấu trúng được khe đá.
"Đừng căng thẳng, bình tĩnh ... từ từ nào."
Được Ninh Trần trấn an, hắn cuối cùng cũng bấu được vào khe, ép sát người vào vách đá, run cầm cập.
"Giữ nổi không?"
"Được, được ạ!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!