Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

"Đại nhân có vẻ 'ưu ái' cái hố xí nhỉ?”

"Nhét xuống hố xí còn là hời cho hắn ... nếu không vì hạ quan còn vợ con, đã rút đao chém hắn từ lâu rồi."

Ninh Trần bật cười: "Đại nhân là văn quan, sao lại bạo lực vậy?"

"Trong lục nghệ của quân tử có cả k xạ; hạ quan cũng biết đôi chút quyền cước ... Nếu không vì trong nhà chỉ có mình hạ quan là nam nhi, ước mơ của hạ quan là ra chiến trường, làm một võ tướng."

Ninh Trần cười: “Đại nhân có thù oán gì với Trương Nguyên Thương à?"

"Không, chỉ là chướng mắt!"

Ninh Trần nhìn hắn một cách khó hiểu.

“Đại nhân oán hắn, chẳng phải vì hắn chèn ép đại nhân sao?"

Tưởng Chính Dương gật đầu: "Cũng có phần vì thế, nhưng phần nhiều là hạ quan chướng mắt hắn ... nịnh hót, ham hưởng lạc. Hắn có tới mười bảy nàng thiếp, ngoài còn nuôi mấy chục ca cơ; những thứ ấy đều tốn bạc, bổng lộc của hắn không đủ đâu."

"Đám cẩu tặc trong kia, lôi ra chém từng đứa, không đứa nào oan cả."

Ninh Trần cạn lời lắc đầu: gã này cũng thú vị thật.

Vừa nói vừa đi, hai người ra khỏi Nhất Tiếu Lâu.

Ninh Trần dẫn theo mười binh sĩ, theo Tưởng Chính Dương tới phủ Thứ sử.

Phủ Thứ sử trông rộng lớn, nhưng bên trong lại đơn sơ.

Tưởng Chính Dương đưa Ninh Trần vào đại sảnh.

"Ninh tướng quân chờ giây lát, hạ quan đi dẫn người đến."

Ninh Trần gật đầu.

Tưởng Chính Dương rời đi.

Một lát sau, hắn dẫn vào một thanh niên da dẻ thô ráp, dáng người gầy gò.

Ninh tướng quân, người hạ quan đã đưa tới!

"Thảo dân Ngô Thiết Trụ, bái kiến đại nhân!"

Thanh niên quỳ xuống hành lễ.

"Ngẩng đầu lên."

Thanh niên ngẩng đầu, bồn chồn lo sợ.

Ninh Trần nhìn hắn chốc lát, rồi quay sang Tưởng Chính Dương: "Tưởng đại nhân khỏi thử ta. Hỏi chính Ngô Thiết Trụ là biết huynh ấy có quen ta hay không."

Tưởng Chính Dương cũng không ngại ngùng, cúi xuống nhìn kỹ, kêu lên: "Ôi chao, Ninh tướng quân bớt giận. Hoa mắt quá, hạ quan nhận nhầm người rồi."

"Giả bộ thế là đủ rồi chứ?" - Ninh Trần thầm nhủ.

"Ninh tướng quân chờ một chút, hạ quan đi rồi về ngay."

Lần này hắn ta đi khá lâu, chừng nửa nén hương mới quay lại.

Lần này, hắn theo một thanh niên da dẻ thô ráp rám nắng, thân hình cường tráng, mặt mũi khôi ngô.

Thanh niên nhìn Ninh Trần, vừa mừng vừa có chút e dè.

"Thảo dân Ngô Thiết Trụ, tham kiến đại nhân!”

Ninh Trần đứng dậy, đỡ lấy Ngô Thiết Trụ đang định quỳ xuống.

"Trụ ca, huynh không nhận ra ta nữa sao?"

Ngô Thiết Trụ hơi bối rối, gật đầu: "Nhận ra."

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!