Trần Xung gật đầu, nói: "Tra xong rồi ... bọn chúng đến từ một tiêu cục ở Kinh Thành, tên Ngũ Hành Tiêu Hàng."
"Mỗi chuyến họ nhận đều là ám tiêu; chỉ biết nhận tiền làm việc, không hỏi nguyên do."
Trong nghề hộ tiêu (áp tiêu) có minh tiêu và ám tiêu: minh tiêu là biết rõ mình đang áp thứ gì; còn am tiêu thì hoan toan không biet thứ mình hộ tong la gì. Dưong nhiên, am tiêu thường trả giá cao hơn.
Ninh Trần hừ lạnh: "Nhận ám tiêu thì nhận, nhưng ít ra cũng nhận ra thẻ bài của Giám Sát Ty chứ?"
Phùng Kỳ Chính tiếp lời: "Hỏi rồi! Mỗi lần họ nhận tiêu đều có người đặt sẵn thẻ bài của Giám Sát Ty ở một chỗ cho họ đến lấy."
"Mỗi lần giao hàng về đúng chỗ chỉ định, họ sẽ trả lại thẻ bài."
"Muốn biết kẻ đứng sau thì chỉ có tổng tiêu đầu của tiêu cục là biết."
Ninh Trần lặng đi một lát rồi nói: "Đi thôi, về gặp bọn Lão Phan trước đã."
Cả đoàn quay về Nhất Tiếu Lâu.
Vừa gặp mặt, Ninh Trần hỏi: "Lão Phan, thẩm tra đến đâu rồi?"
Phan Ngọc Thành giơ cuốn sổ sách trong tay lên: "Có thứ này thì họ có chối cũng vô ích ... Những kẻ dính vào có bảy người."
Ninh Trần hỏi tiếp: "Chắc chắn những người khác không dính dáng chứ?"
Phan Ngọc Thành nhìn hằn: "Ninh tướng quân đang nghi ngờ năng lực của ta à?"
Ninh Trần cười gượng: "Không phải, chỉ thấy số người tham dự ít hơn ta tưởng."
"Đừng bi quan thế, Đại Huyền vẫn còn không ít quan tốt mà."
Ninh Trần khẽ gật đầu.
Phan Ngọc Thành nói: "Các quan phạm liên can, ta đã phái người tịch biên nhà cửa, gia quyến của họ đều bị bắt giữ."
Ninh Trần khẽ ừ.
"Lão Phan, đưa các quan phạm liên can vào đại lao phủ nha, cho người canh giữ nghiêm ngặt.'
"Những người không liên can thì thay ta xin lỗi, cho họ về ... nhưng cảnh cáo rằng trước khi điều tra ra ngọn ngành, không ai được dâng sớ tấu."
Phan Ngọc Thành khế gật.
"Ta đi tìm Tưởng Chính Dương trước, huynh xong việc thì đến gặp ta."
Phan Ngọc Thành gật đầu.
"Ninh Trần, vậy bọn ta làm gì?" Trần Xung hỏi.
Ninh Trần nghĩ ngợi một chút: "Các huynh mà mệt thì lên lầu nghỉ, không mệt thì qua giúp Lão Phan làm việc."
Dứt lời, hằn liền đi tìm Tưởng Chính Dương.
Tưởng Chính Dương đang ở phòng trên lầu.
Ninh Trần gõ cửa bước vào, thấy Tưởng Chính Dương đang vung bút viết như bay.
"Đang làm gì vậy?"
Tưởng Chính Dương nói: "Xảy ra chuyện lớn thế này, ta phải lập tức tâu báo triều đình."
"Ninh tướng quân yên tâm, ta tuyệt không có ý cướp công ... chỉ là tấu trình rõ mọi chuyện ở Linh Châu lên Bệ Hạ, tuyệt không bịa đặt."
Ninh Trần mỉm cười, nói: "Khoan đã, tấu chương này tạm thời chưa thể dâng ... dẫu có dâng, chưa chắc đã tới tay Bệ Hạ."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!