Ninh Trần nhìn người trẻ tuổi kia, khẽ nói: "Đa tạ!"
Tiểu Lục Tử ngoài hai mươi, nhưng da dẻ sần sùi đen sạm, trông như đã hơn ba mươi; nghe Ninh Trần cảm ơn, trên mặt cậu lộ nụ cười chất phác.
Lão già nhìn Ninh Trần: "Nghe giọng nói, e công tử không phải người huyện Trấn Nguyên?"
Ninh Trần khẽ gật đầu: "Ta đến đây thăm người thân."
Hắn không muốn lộ thân phận, bèn đổi đề tài: "Lão trượng, ta đã hôn mê bao lâu rồi?"
"Một ngày một đem rồi. Cong tử bị ngam dưới nước rat lau, là Tiểu Lục Tử cõng về. Công tử cứ sốt cao mãi không hạ."
Hắn giật mình, không ngờ mình đã mê man suốt một ngày một đêm.
Chẳng trách đầu nặng chân nhẹ, toàn thân ê ẩm-hóa ra là lên cơn sốt.
Ninh Trần nhìn sang Tiểu Lục Tử, hỏi: "Lục ca, lúc huynh phát hiện ra ta, có thấy ai khác không?"
Tiểu Lục Tử lắc đầu.
Ninh Trần nhíu mày: Cao Tử Bình và Phùng Kỳ Chính hẳn đang cuống đến phát điên.
Lão già ngoảnh lại bảo Tiểu Lục Tử: "Đi bưng bát thuốc đã sắc cho vị công tử đây."
Tiểu Lục Tử gật đầu, rời đi.
Lão già nhìn chằm chằm Ninh Trần, bỗng khom người chắp tay vái: "Lão hủ bái kiến đại nhân!"
Hắn giật mình, ánh mắt liền cảnh giác.
Lão già vội giải thích: "Đại nhân chớ hoang mang, lão hủ chỉ là một vị đại phu vô dụng, từng có dịp vào kinh, đã thấy người của Giám Sát Ty."
"Giấy dầu bọc ngoài gói đồ của đại nhân bị rách, lão sợ đồ bên trong bị nước làm hỏng, nên tự tiện lấy ra phơi ... Trong đó có một bộ áo vảy cá màu bạc."
Thấy Ninh Trần im lặng, lão già nói tiếp: "Đại nhân lần này đến, hẳn là vì bá tánh huyện Trấn Nguyên?"
Ninh Trần nhìn lão: "Ý ông là gì? Dân huyện Trấn Nguyên đã xảy ra chuyện gì?"
Lão già thở dài một tiếng: "Lão hủ dẫu học thức nông cạn, nhưng cũng biết Giám Sát Ty làm việc gì."
"Nếu vì công vụ khác, đại nhân hoàn toàn có thể đường đường chính chính mà vào huyện Trấn Nguyên ... Quan huyện hẳn sẽ ra tận nơi đón tiếp, tiếp đãi trọng thể, nào cần chịu khổ sở như hôm nay."
"Ấy vậy mà đại nhân lại trèo non vượt núi, băng qua sông lớn, suýt nữa chết đuối ... Lão hủ cả gan đoán rằng, đại nhân là vì bá tánh huyện Trấn Nguyên mà đến."
"Còn chuyện đại nhân vừa hỏi, dân ở huyện Trấn Nguyên thế nào ư? Lão hủ có nói, e đại nhân chưa tin ... chi bằng đợi đại nhân khỏi bệnh, tự mình bước ra ngoài mà xem.'
Ninh Trần vừa định mở miệng, thì Tiểu Lục Tử bưng bát thuốc vào.
Lão già nhìn sang Ninh Trần: "Công tử hãy tĩnh dưỡng cho tốt, lão hủ xin cáo lui đi làm việc."
Ninh Trần uống xong, đưa bát không cho Tiểu Lục Tử, mỉm cười hỏi: "Lục ca, huyện Trấn Nguyên có chỗ nào vui không?"
Tiểu Lục Tử hơi sững lại, rồi cười hiền: "Huyện Trấn Nguyên chỗ vui nhiều lắm."
"Vậy ra dân ở huyện Trấn Nguyên sống sung túc lắm nhỉ."
Nụ cười Tiểu Lục Tử chợt gượng gạo: "Phải ... nay thiên hạ thái bình, dân huyện Trấn Nguyên an cư lạc nghiệp, ai nấy đều sống rất tốt."
"Công tử nghỉ ngơi cho khỏe, ta ra ngoài làm việc đã."
Nói dứt, Tiểu Lục Tử vội vã rời đi.
Ánh mắt Ninh Trần lóe lên: xem ra bá tánh huyện Trấn Nguyên chẳng những sống khổ, còn bị chèn ép, không dám nói thật.
Hắn tĩnh dưỡng hai ngày, thân thể khá hơn nhiều.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!