Võ Nguy Nhiên quát lớn một tiếng, trong tay xuất hiện một khối ngọc bội màu đỏ máu, đồng thời hắn ta cũng bóp chặt lấy nó.
Lúc này, trên thung lũng lớn nhất Tây Vực, nơi xây dựng Si Thần Đường.
Mảnh đất đã bị Thần đường chiếm cứ hàng vạn năm đột nhiên chấn động.
Ngay sau đó, từng vết nứt cực lớn xuất hiện trên mặt đất.
Hộc hộc hộc!
Đầu tiên là hô hấp na ná như tiếng thở dốc truyền ra từ trong khe nứt.
Bích Cơ nheo đôi mắt đẹp của mình lại.
Hai chân nàng đạp trên hư không, nhìn xuống khe nứt đột ngột xuất hiện dưới mắt đất.
Khoảnh khắc sau khi khe hở xuất hiện, có một bàarxyvq;n tay đỏ ngòm duỗi ra từ đó.
“Đây là ... "
Trong ánh mắt của Bích Cơ, một người khổng lồ, toàn thân đỏ quạch như máu, từ từ bò ra khỏi vết nứt.4
Thân hình người khổng lồ cao tới mười mấy trượng, so với Pháp Tướng thì còn hùng vĩ hơn.
Võ Nguy Nhiên đang bị thương nặng, nhìn thấy người khổng lồ màu máu thì thần sắc thay đổi, trên mặt toàn là ý cười.
Người khổng lồ màu máu đang ở trước mắt này là thân thể đường chủ đời đầu của Thần Đường.
Sau khi ông ta ngã xuống, thân thể bị đám hậu bối dùng vạn năm rèn đúc thành con rối thịt người.
Chân thân của Đại Đế có thực lực Dung Đạo đỉnh phong, nên cho dù bên trong nó đã rống tuếch, nhưng xét cho cùng, đây vẫn là thân thể của một vị Đại Đế Dung Đạo cảnh.
Trình độ mạnh mẽ rắn rỏi, bằng mắt thường cũng có thể nhận thấy được.
"Hai vị Đế Cảnh thì đa sao? Hôm nay bản đường chủ phải cho các ngươi chôn thây ở đây!" Võ Nguy Nhiên lạnh lùng nói.
Người khổng lồ màu máu bên cạnh hắn ta bắt đầu cử động.