Giang Vô Thành ở một bên thấy vậy thì tay phải đột nhiên gỡ xuống hắc sắc mật lệnh đang đeo ở eo trái.0
"Tuyệt Thú."
Sau khi Giang Vô Thành nhả ra hai chữ thì hắc sắc mật lệnh bỗng bắn ra từng luồng ánh sáng đen.
Khi luồng ánh sáng đen này biến mất thì một con hắc lang ba mắt cứ vậy xuất hiện trong không trung.
Trịnh Ngôn Cực cảm nhận được khí tức trên người của con hắc lang này thì biểu tình trở nên vô cùng kho coi. Lại là một Đế Cảnh.
Hơn nữa cũng giống như cự viên tóc bạch kim trước đó, đều là Nhập Đạo đỉnh phong!
"Tình huống không ổn rồi, phải chạy thôi."
Trịnh Ngôn Cực nói thầm trong lòng.
Ông ta xoay người thi triển Độn Pháp định chạy trốn.
Giang Vô Thành thấy đối phương muốn chạy thì cũng chỉ cười một tiếng.
"Chạy trốn trước mặt Tuyệt Thú cũng chỉ là hành vi lãng phí thời gian mà thôi."0
Hắc lang ba mắt được gọi là Tuyệt Thú kia dùng đôi mắt loài lang nhìn Trịnh Ngôn Cực.
Con mắt thứ ba chợt lóe lên vầng sáng trắng rồi biến mất.
Lấy nó làm trung tâm, không trung trong chu vi trăm dặm xung quanh đột nhiên nhẹ nhang rung đ arxyvq ng.
Từng lăng kính tựa như tinh thể dâng lên, thoáng chốc tạo thành một bức tường kính bao phủ tất cả mọi thứ trong vòng trăm dặm.
Trịnh Ngôn Cực đang ở ngoài mười mấy dặm nhìn lăng kính trước mặt, cho dù ông ta có công kích thế nào thì tấm kính trước mắt này cũng vững như Thái Sơn, không hề xuất hiện một chút vết nứt nào.
Lăng kính đột nhiên xuất hiện này hoàn toàn phong tỏa tất cả đường lui của ông ta.
Trên gương mặt của Trịnh Ngôn Cực vào giờ phút này đã lộ ra một biểu tình nghiêm trọng chưa từng thấy.
Ông ta nhìn về phía Giang Vô Thành.
"Lão hủ nhớ trong khoảng thời gian này, Vô Tướng thánh địa ta cũng không nảy sinh mâu thuẫn gì với quý các cả."0
Lần đầu tiên Giang Vô Thành trả lời vấn đề của ông ta.
"Ta đương nhiên biết chuyện đó, có điều ... "
"Có điều với tiền đề là ngươi không tự đào mộ chôn mình."
"Ngươi có ý gì?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!