Tại sao Âm Độc Động của ông ta đang yên đang lành lại trêu chọc phải một vị Bán Thánh Cảnh chứ?
Đặc biệt là Huyết Sát Các mà đối phương nhắc đến, ông ta căn bản là chưa từng nghe qua, chứ đừng nói đến chuyện đắc tội.
“Ta cảm thấy trong này chắc có hiểu lầm gì đó, bản động chủ có thể xác định chắc chắn một điều, Âm Độc Động tuyệt chưa từng xúc phạm Huyết Sát Các, xin hỏi ... ”
Nhưng Tu Sát không chọn trả lời ông ta.0
“Người sắp chết, hà tất phải biết nhiều như vậy làm gì chứ?"
Tốc độ của Tu Sát rất kinh người, chỉ chớp mắt đã đi tới trước mặt Cốc Sơn
Âm.
"La Sát Chưởng." Tu Sát đánh ra một chưởng.
Sau lưng hắn ta, xuất hiện ảo ảnh Tu La đỏ thẫm như máu, sát khí ngập trời.
Hai mắt Cốc Sơn Âm trừng lớn, tay phải nhanh chóng lấy ra một món pháp bảo phòng ngự Thiên giai hạ phẩm, hình như muốn dựa vào nó để ngăn cản một chiêu của Tu Sát.0
Chỉ là một món Thiên giai hạ phẩm, làm sao có thể ngăn cản được chứ?
La Sát Chưởng chạm lên món đồ đó, pháp bảo Thiên giai hạ phẩm này trực tiếp nổ tung.
Một chưởng này cứ như vậy mà đập thang lên người Cốc Sơn Âm.
Vị động chủ có thiên phú cao nhất Âm Độc Động trăm năm qua - Cốc Sơn Âm bay ra, đập mạnh lên vách tường. Trong miệng toàn là máu tươi.
"Tu vi của ta, ngươi ... " Giọng Cốc Sơn Âm đầy nhụt chí.
Một chưởng vừa nãy của Tu Sát trực tiếp cắt đứt kỳ kinh bát mạch cùng tu vi của ông ta.
"Con kiến hôi, Địa Ngục mới là kết cục tốt nhất cho ngươi."
Tu Sát nói xong lời cuối cùng, vung trường đao trong tay trái lên.
Xoẹt!
Đầu người đứt lìa.0
"Còn các ngươi, đã chuẩn bị kỹ càng việc tiếp nhận sự săn giết đến từ thợ săn chưa?”
Tu Sát quay đầu, hai mắt tràn đầy sát ý nhìn về phía chúng trưởng lão của Âm Độc Động.
Giây phút Tu Sát nói xong những lời này, mọi người tứ tán như chim vỡ tổ. Điên cuồng trốn chạy ra ngoài.
"Như vậy ... Cuộc săn bắt chính thức đầu rồi."
Tu Sát nở một nụ cười tàn nhẫn, thân hình biến mất tại chỗ.